Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 708: Chương 708: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 708

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hơn nữa, trên trán những Thánh Nhân Vương này đều được ấn ký hiệu Trường Sinh màu xanh vàng, như cùng được tạo ra từ một lò.

Lẽ nào những kẻ này đều chui ra từ trong Đế Mộ cấm địa?

Trước kia trong núi làm sao chứa được nhiều thứ hỗn tạp như vậy?

Cố Bạch Thủy không khỏi có phần hoài nghi về cuộc đời mình.

Ba mươi năm đầu đời, rốt cuộc hắn đã sống ở nơi quỷ quái hắc ám khủng khiếp nào vậy?

Bị vô số cự thú Thánh Vương bao vây, Cố Bạch Thủy lại giẫm đạp bọn chúng dưới chân, sống an nhàn tự tại đến nay.

Cả lão già sư phụ kia nữa, chuyện lớn như vậy mà trước khi chết không nói một lời.

Ôm mối nghi hoặc về sư phụ, Cố Bạch Thủy chầm chậm lui về phía sau mấy bước, nhường lại chiến trường cho Nhị sư huynh và tăng nhân.

Bốn chia hai, mỗi người hai con quái vật, vừa vặn đủ, hắn không cần phải nhúng tay vào làm gì.

"Đại sư, ta thấy có lẽ ngài sẽ hứng thú với con Bạch Mã Trư Yêu kia."

Tô Tân Niên cười đầy ẩn ý: "Ta sẽ không tranh với ngài, hai con quái vật lớn kia giao cho ta, thế nào?"

Huyền Trang pháp sư khẽ khựng lại, gật đầu: "Vậy đa tạ ý tốt của đạo hữu."

...

Tô Tân Niên và tăng nhân đã chia xong con mồi.

Bạch bào thanh niên tiến lên trước một bước, hắn quay lưng về phía Cố Bạch Thủy và tăng nhân, lặng lẽ nháy mắt phải.

Một con niên thú khổng lồ trắng toát từ trong mắt Tô Tân Niên nhảy ra, nghênh gió mà lớn, chỉ trong vài hơi thở, hình thể đã không kém Sơn Dương Cự Ma là bao.

Nhưng mục tiêu của Niên Thú không phải là Sơn Dương Cự Ma dưới đất, mà là Cự Lộc Ôn Ca trên trời.

Niên Thú ngẩng đầu, bay lên không trung, hai chân trước đầy vảy giơ lên, nhắm vào đầu Cự Lộc Ôn Ca... Mà cưỡng ép nhét nó trở lại vào trong tầng mây.

Tầng mây cuồn cuộn nổi lên từng đợt sóng lớn.

Đầu của Niên Thú và Cự Lộc dần dần bị biển mây trên trời nuốt chửng, mất hút.

Mà giờ khắc này, thân ảnh Tô Tân Niên cũng đã bay vút lên đỉnh đầu Sơn Dương Cự Ma.

Hắn mở to mắt phải, chậm rãi nhìn xuống, đối diện với đôi mắt dọc hung tợn của Sơn Dương Cự Ma.

Trong con ngươi đỏ tươi tràn ngập hung tàn, bạo ngược và cả sự giảo hoạt ẩn sâu, đỉnh đầu con sơn dương mọc đầy xúc tu, quấn quanh sừng dê, cùng nhau về phía phía bạch bào thanh niên nhỏ bé như con kiến trên không trung.

Sơn Dương Cự Ma ra tay trước, bàn chân khổng lồ giẫm nát mặt đất, thân thể đồ sộ như núi cao nhảy vọt lên, dùng nơi cứng rắn nhất trên cơ thể nghênh địch.

Sơn Dương Cự Ma đánh trúng.

Đôi sừng dê hung hãn đâm vào ngực Tô Tân Niên, rồi dừng lại ở đó.

Sừng dê rời khỏi mặt đất, không hề rơi xuống nữa.

Tô Tân Niên mở con mắt trái còn lại, mắt trái đen kịt như mực, tựa như vực sâu thăm thẳm không thấy đáy.

Tăng nhân không nhìn thấy, Cố Bạch Thủy không nhìn thấy.

Chỉ có con Sơn Dương Cự Ma này chuyển động nhãn cầu, nhìn thẳng vào dị đồng nơi mắt trái của Tô Tân Niên.

Đó là một đôi trọng đồng đen nhánh, hai con ngươi rất gần nhau, gần như sắp chồng lên nhau, nên nhìn không rõ.

Trọng đồng tản ra khí tức đen đặc, bao phủ bên ngoài thân thể Tô Tân Niên, tạo thành một lớp khinh giáp nửa người màu đen tuyền.

Tô Tân Niên xòe một bàn tay, lòng bàn tay hướng xuống, nắm lấy chiếc sừng dê đen khổng lồ.

Sau đó, Tô Tân Niên liền túm lấy sừng dê, bay thẳng lên tầng mây.

Một con kiến nhỏ bé lại có thể nắm chặt một ngọn núi lớn, không chỉ lay động được ngọn núi, mà còn kéo nó lên tận trời, lôi vào trong biển mây.

Niên Thú mang Cự Lộc đi, Tô Tân Niên kéo Sơn Dương đi.

Hoang dã bỗng trở nên trống trải, chỉ còn Cố Bạch Thủy ở phía xa vẫn ngẩng đầu, trầm ngâm suy nghĩ.

Tầng mây này dày đến vậy à?

Có thể chứa được nhiều thứ như thế?

Không lâu sau, trời long đất lở, mây cuồn cuộn, bốn tên kia đánh nhau ở trên đó.

Cố Bạch Thủy không nhìn rõ chuyện gì xảy ra trong biển mây, đành thu lại tầm mắt, nhìn về phía hắc bào tăng nhân trên hoang nguyên.

Huyền Trang pháp sư muốn đối phó với một con bạch mã và một con Trư Yêu cưỡi trên lưng bạch mã.

Cố Bạch Thủy nhìn tăng nhân đi đến cuối đường chân trời, dừng lại trước mặt Bạch Mã.

Lúc này, Cố Bạch Thủy chú ý tới một chuyện.

Vừa rồi bọn họ cảm thấy Bạch Mã Hắc Trư có vẻ rất nhỏ, là do đặt cạnh hai ngọn núi Sơn Dương Cự Ma, nên Bạch Mã và Trư Yêu đều không đáng kể.

Khi đổi vật tham chiếu, Huyền Trang pháp sư đi tới trước mặt Bạch Mã, mới thấy tăng nhân này còn không cao bằng một chân của bạch mã.

Trư Yêu càng khoa trương hơn, vai u thịt bắp, tai to mặt lớn, da đen thô ráp, răng nanh lộ ra ngoài, mặt mày hung tợn.

Trư Yêu ngồi trên lưng ngựa, cúi đầu xuống mới có thể nhìn thấy tiểu hòa thượng đứng trước ngựa.

Đôi mắt heo khổng lồ ánh lên vẻ thăm dò và do dự.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...