Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 706: Chương 706: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 706
Nhưng mấy hơi sau.
Giọng nói của Tô Tân Niên lại âm u vang lên trong đầu thiếu niên, âm hồn bất tán, văng vẳng không ngừng.
-
Cố Bạch Thủy biết Nhị sư huynh là một kẻ lang chạ và không có giới hạn.
Những chuyện phong lưu của hắn chưa bao giờ là bí mật, ngay cả tiểu sư muội ở xa tận Cơ gia cũng thường xuyên nghe thấy.
Thỉnh thoảng tiểu sư muội sẽ xuống núi trở về Trung Châu, ở lại Cơ gia một thời gian, sau đó lại quay về cấm địa.
Qua lại như vậy cũng chỉ mất hơn một tháng.
Nhưng chỉ trong hơn một tháng ngắn ngủi đó, tiểu sư muội đã có thể nghe thấy ở Cơ gia những tin đồn về việc nhị đệ tử của Trường Sinh dây dưa không dứt với các tiên tử, yêu nữ.
Càng khoa trương hơn là, trong câu chuyện này, nam chính luôn luôn chỉ có một mình Tô Tân Niên, nhưng nữ chính thì thường xuyên không chỉ có một.
Tiểu sư muội bế quan một tháng ở Cơ gia, nghe thấy chuyện Nhị sư huynh từ việc tán tỉnh yêu nữ Ma Tông, đến bỏ tối theo sáng, cùng tiên tử Thánh Địa tâm đầu ý hợp, rồi sau đó... Lại dây dưa không rõ với sư tôn của tiên tử Thánh Địa.
Một chuỗi những câu chuyện chấn động này, gần như cứ dăm ba bữa lại xảy ra một lần, tình tiết câu chuyện thì na ná như nhau, chỉ có nữ chính là thay đổi liên tục.
Có nhiều thiên chi kiêu nữ vây quanh Nhị sư huynh như vậy, không phải là chuyện gì quá khó tin.
Dù sao hắn cũng là một trong ba môn đồ duy nhất được người đời biết đến của Trường Sinh Đại Đế, thiên kiêu độc nhất vô nhị trên thế gian.
Hơn nữa trong ba đệ tử của Trường Sinh, tiểu sư muội là nữ tử, Đại sư huynh tính tình cổ hủ, không gần gũi người lạ, lại còn dây dưa không rõ với Dao Trì Thánh Nữ, mà luận về tướng mạo... Thì quả thực không thể so bì với Nhị sư huynh.
Ngay cả khi không xét đến thân phận, Tô Tân Niên cũng là Thánh Nhân trẻ tuổi nhất lúc bấy giờ, có tư chất thành đế, không ai sánh kịp.
Trong lịch sử, không thiếu những vị Đại Đế có tam cung lục viện, hồng nhan tri kỷ của Tô Tân Niên nhiều không kể xiết, tất nhiên không có gì là lạ.
Cho nên tiểu sư muội thường xuyên nghe thấy những chuyện phong lưu của Nhị sư huynh, khi trở về núi cũng sẽ chia sẻ chuyện bát quái với tiểu sư huynh.
Thật ra,
Cố Bạch Thủy một lòng tu hành hướng đạo, không màng chuyện khác, không muốn lãng phí tinh lực vào chuyện tình cảm của Nhị sư huynh.
Nhưng không chịu nổi việc bốn sư huynh muội từ trên núi xuống chân núi chỉ có mình hắn là không thể xuống núi, bị nhốt trong cấm địa.
Quá mức buồn tẻ, mọi chuyện đều vô vị.
Cho nên hắn cũng chỉ đành miễn cưỡng cùng tiểu sư muội uống trà, sau lưng bàn tán chuyện nhảm nhí của Nhị sư huynh.
Ban đầu nổi hứng, Cố Bạch Thủy thỉnh thoảng còn đùa dai, trêu chọc Tô Tân Niên khi hắn trở về núi.
Hắn và tiểu sư muội nháy mắt ra hiệu, ngay trước mặt đương sự, ngấm ngầm chế nhạo Nhị sư huynh.
Nhưng sau đó... Số lượng tên người lọt vào tai quả thực quá nhiều.
Cố Bạch Thủy lười ghi nhớ, cũng lười nhắc lại chuyện bát quái của Nhị sư huynh.
Xét từ phương diện này, Cố Bạch Thủy và Tô Tân Niên là hai người hoàn toàn trái ngược nhau.
Tô Tân Niên đa tình, Cố Bạch Thủy vô tình.
Nhưng ngẫm kỹ lại, đa tình ở một mức độ nào đó cũng là một loại vô tình, hai sư huynh đệ này lại có nét tương đồng mờ nhạt.
"Đến nơi rồi."
Cố Bạch Thủy và Tô Tân Niên dừng lại trên một vùng đất hoang vu.
Ở phía sau bọn họ, xa xa có một tăng nhân mặc áo bào đen đang bám theo.
Tô Tân Niên im lặng, Cố Bạch Thủy mệt mỏi rã rời mở mắt.
Suốt quãng đường này, Nhị sư huynh đã kể cho hắn nghe không chỉ một câu chuyện.
Cố Bạch Thủy mơ mơ màng màng, vừa lơ đãng vừa nghe, đến giờ hắn không chắc chắn... Rốt cuộc tình yêu thời đại học của sư huynh có bao nhiêu nữ chính?
Sao nghe cứ hết người này đến người khác thế nhỉ?
Bốn năm đại học, ngươi nhớ rõ nhiều hồng nhan tri kỷ như vậy, lại quên mất tên của mối tình đầu?
Xem ra kiếp trước của kẻ cặn bã vẫn là kẻ cặn bã.
Gió lớn thổi qua cánh đồng hoang, mênh mông vô tận, khắp nơi một màu úa tàn.
Mí mắt Cố Bạch Thủy khẽ động, chậm rãi cúi đầu, nhìn thấy một dấu chân rất lớn trên vùng đất hoang này.
Hình dạng dấu chân này rất kỳ lạ, như móng dê cũng như bàn chân người, hơn nữa khoảng cách giữa hai dấu chân rất xa, điều này cho thấy chủ nhân của dấu chân có một đôi chân rất dài.
Là một con quái vật.
Dấu chân đứt quãng trên cánh đồng hoang, giữa hai hàng dấu chân còn có một vệt kéo lê nặng nề và hỗn loạn.
Như một sợi xích sắt thô to, bị quái vật buộc ngang hông, kéo lê phía sau.
"Đây là cái gì?" Cố Bạch Thủy hỏi.
"Một con quái vật."
Tô Tân Niên trả lời: "Là một con dê núi, cũng là một con quỷ."