Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 689: Chương 689: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 689

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tên thanh niên áo trắng trong Trùng cảnh kia rõ ràng là không có ý tốt!

"Thật ra trên ngọn núi này không chỉ có ta, ngươi và con khỉ kia."

Ngọc Thái Tử đi phía trước đột nhiên nói: "Vài ngày nữa, chắc là sẽ có thêm một vài... Tên gia hỏa khác tới."

Thiệu Bá Tinh gật đầu, ban đầu không để ý lắm.

Nhưng khi hắn đi thêm vài bước, đột nhiên thân thể khựng lại, như tỉnh mộng há to miệng: "Đều, đều là Thánh Vương cảnh?"

"Có thể, có thể không chỉ..."

Ngọc Thái Tử hơi ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời bên ngoài hải đảo.

Gió mây cuồn cuộn, mây đen giăng kín, một nơi nào đó sắp nổi lên một trận cuồng phong.

Y nói: "Sắp đổi thay rồi."

...

Trên đại lục Đông Châu cách Hoa Quả Sơn mấy vạn dặm.

Một trận bão táp che trời đang dần dần hình thành.

Trên bầu trời mây đen giăng kín, gió lớn gào thét, cây cối trong rừng rung chuyển kẽo kẹt, phát ra những âm thanh run rẩy thống khổ.

Mà ở trung tâm của cơn bão, trên mặt đất sừng sững một tòa thành trì khổng lồ có tới hàng trăm vạn người sinh sống.

Cư dân trong thành đóng cửa cài then, vẻ mặt lo lắng và kinh hãi nhìn màn trời đen kịt trên đầu.

Đang giữa trưa mà hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng mặt trời.

Những ông lão sống trong tòa cự thành này gần trăm năm cũng chưa từng thấy mây đen dày đặc đến vậy.

Gió càng lúc càng lớn, mây đen trên đỉnh đầu dần dần bị xoáy thành một vòng xoáy đen khổng lồ.

Vòng xoáy chầm chậm chuyển động, như một cái phễu, dần dần từ trên trời hạ xuống, vươn về phía tòa thành.

Bách tính an ổn trốn trong nhà, chờ đợi mưa to gió lớn ập tới.

Nhưng những người phi phàm này không quá sợ hãi.

Dù sao thì cũng đang trong tòa cự thành ngàn năm, bọn họ không cho rằng một trận thiên tai đương nhiên có thể lật đổ được tòa thành cổ này.

Mưa lớn đến mấy rồi cũng có lúc tạnh, gió to đến mấy không thể nhổ bật được tòa cự thành này lên.

Phàm nhân ngu muội mà an nhàn.

Nhưng trong tòa thành này không chỉ có phàm nhân, mà còn có cả những tu sĩ đã có chút thành tựu.

Những tu sĩ này cũng nhìn lên bầu trời... Với sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tu sĩ có tu vi càng cao thì càng run rẩy, vẻ mặt tràn đầy kinh hãi và tuyệt vọng.

Bọn họ đã thấy, đã thấy thứ ở phía sau tầng mây.

Cho nên mới run rẩy, tuyệt vọng, chờ đợi bóng tối tử vong giáng xuống.

Các đại tu sĩ không phải không muốn trốn, mà là không có cách nào trốn thoát.

Khi tòa cự thành này bị bóng đen bao phủ, linh lực trong cơ thể tu sĩ đều trở nên hỗn loạn, không cách nào khống chế.

Như có ai đó dùng vật sắc nhọn bằng kim loại cạo vào xương tủy, đau đớn vô cùng.

Có một tu sĩ Tiên Đài trẻ tuổi đứng trong một con hẻm nhỏ của tòa cự thành.

Hắn ngẩng đầu, nhìn hai khe hở đỏ tươi khổng lồ nứt ra trên tầng mây đen.

Đằng sau khe hở là một đôi mắt dọc lạnh lùng, khát máu.

Đó là cái gì?

Người thanh niên run rẩy đôi môi, đầu óc trống rỗng.

Đó là một... Sư Tử Đầu khổng lồ đến mức vượt quá sức tưởng tượng.

Con sư tử đực kia có màu trắng, lông bờm rậm rạp nối liền với thân thể.

Nó không như quái vật trong truyền thuyết, mà như một con bạch sư bình thường bị phóng đại lên vô số lần.

Những bắp thịt cuồn cuộn và hàm răng trắng dữ tợn càng khiến con Bạch Sư này trông vừa hùng vĩ đáng sợ, lại vừa siêu thoát thánh khiết.

Nhưng người thanh niên biết, con sư tử này muốn nuốt chửng cả tòa cự thành, dùng sinh mệnh của tất cả mọi người trong thành để lấp đầy bụng.

"Yêu tộc... Cổ Yêu tộc... Sao có thể còn có loại vật này còn sống?"

Tu sĩ trẻ tuổi tuyệt vọng.

Hắn nhìn con sư tử kia mở miệng, mưa lớn như trút nước đổ xuống, nhấn chìm tất cả đường phố trong thành.

Sau đó, con sư tử kia từ trên trời cắn xuống.

Mây đen vỡ tan, Sư Tử Đầu màu trắng lao ra còn khổng lồ hơn cả tòa cự thành, càng thêm rung động lòng người.

Trời tối sầm,

Hai mắt tu sĩ trẻ tuổi vỡ nát, hai hàng máu tươi chảy dài trên má.

Hắn sắp chết, chết cùng với tòa thành này trong miệng sư tử.

"Gừ... Rít..."

Những âm thanh kỳ quái vang vọng khắp tòa cự thành tối đen.

Như tiếng kêu của một loài hươu nào đó, nhưng rất kỳ quái, rất chói tai.

Người thanh niên với hai hốc mắt chảy máu vẻ mặt mờ mịt, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Hắn chỉ cảm thấy nước mưa ấm áp tưới khắp toàn thân, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập cả tòa thành, sau đó là những tiếng la hét điên cuồng và dòng nước lũ do mưa lớn tạo thành càng lúc càng lớn.

Thế giới như đã thay đổi, trở nên vừa ồn ào lại vừa tĩnh mịch.

Nhưng... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tu sĩ Tiên Đài trẻ tuổi trong cơn mưa lớn, mơ hồ nhận ra được hy vọng sống.

Hắn phát hiện mình đã có thể vận dụng linh lực, liền thi triển cấm pháp tiêu hao sinh mệnh, trong lòng bàn tay phải hiện ra một con mắt.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...