Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 655: Chương 655: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 655

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trước đây hắn vẫn luôn không nghĩ rõ một vấn đề:

Lâm Thanh Thanh và Cố Tịch rốt cuộc có quan hệ gì.

Vì sao Cố Tịch lại tới Bắc Nguyên, tìm kiếm Lâm Thanh Thanh.

Vì sao Lâm Thanh Thanh lại chỉ hiện thân trước mặt Cố Tịch, lựa chọn tin tưởng một người xuyên việt chưa từng gặp mặt?

Cố Bạch Thủy không tin vào sự trùng hợp, hắn luôn cảm thấy trong cõi u minh tự có định số, bất cứ chuyện gì đều có nhân quả.

Cuối cùng hắn đã thực sự tìm được đáp án trong Mộng Tông dưới hốc cây.

Cố Tịch là sư muội của Lâm Thanh Thanh.

Không phải sư muội của Trường Sinh nhất mạch, không phải sư muội của Mộng Tông.

Mà là... Sư muội của Dao Trì Thánh Địa.

Nữ Thánh Nhân Vương áo trắng bước ra từ trong Tiên Vụ Long Cảnh, đến từ một thánh địa cổ xưa, Dao Trì.

-

Lâm Thanh Thanh tu hành Thái Thượng Vong Tình Đạo, từng là Thánh Nữ của Dao Trì Thánh Địa thời viễn cổ.

Thánh Nữ Dao Trì mỗi đời đều thay sư phụ thu đồ đệ, vậy nên các nàng gọi nhau là sư tỷ muội.

Cố Tịch là sư muội của Lâm Thanh Thanh, cách biệt rất nhiều đời.

Có lẽ giữa các Thánh Nữ Dao Trì có mối liên hệ đặc biệt nào đó, hoặc có lẽ do ảnh hưởng của Thái Thượng Vong Tình Đạo.

Hai nàng đã tương phùng trên thảo nguyên Cực Bắc.

Cố Tịch muốn giúp vị sư tỷ cô khổ linh đình này của mình, giúp Lâm Thanh Thanh phục sinh.

Lâm Thanh Thanh cũng rất coi trọng vị sư muội bất phàm này, muốn giúp nàng tu thành Thái Thượng Vong Tình Đạo.

Thế là hai đời Thánh Nữ tâm đầu ý hợp, ẩn cư tại Bắc Nguyên xa xôi, cùng nhau ăn lẩu, ngắm mưa.

Bọn họ đàm đạo rất nhiều chuyện trong lều che mưa của bộ lạc, bao gồm cả Cố Bạch Thủy và hai vị Đế Tử sư huynh.

Một ngày nọ, thời cơ phục sinh của Lâm Thanh Thanh đã tới.

Tứ Cước Tai Ách bị phanh thây, tàn chi bị nhét vào tòa thành cổ ở Bắc Nguyên.

Cố Tịch canh giữ ở ngoài rìa Bắc Nguyên, rất nhiều ngày sau, gặp được hai gã Trường Sinh đệ tử từ Đại Phật Viện chạy tới.

Một kẻ mới và một kẻ già.

Cố Tịch nhận ra Trường Sinh đệ tử đương thời, Tam tiên sinh và vị hôn phu.

Cũng nhận ra lão Trường Sinh đệ tử khủng khiếp kia, Mộng Tinh Hà.

Nàng bất động thanh sắc, nở nụ cười rạng rỡ, giả vờ không quen biết, thậm chí còn cố ý lờ đi cảm giác nguy cơ do dải ngân hà kia mang tới.

Cố Tịch dẫn hai gã Trường Sinh đệ tử vào một tòa thành cỏ, sau đó tìm cơ hội bỏ trốn.

Những chuyện sau đó, đều là do Cố Bạch Thủy đích thân trải qua.

Hắn tân tân khổ khổ "xả thân vì người" mà giết chết Mộng Tinh Hà.

Mà hai vị Dao Trì Thánh Nữ hẳn sẽ rất cảm kích hắn... Một người rời khỏi Bắc Nguyên, một người say ngủ trong Mộng Tông, tu hành Thái Thượng Vong Tình Đạo của mình.

Cố Tịch là một người rất thuần khiết, nàng chưa từng trải qua tình cảm, nên không có cách nào quên tình.

Là người từng trải, Lâm Thanh Thanh nghĩ ra một diệu kế —— đầu thai chuyển thế, lịch kiếp hồng trần, rồi say giấc nồng trong Mộng Tông.

Đợi Cố Tịch tỉnh lại từ trong động cây Đế Liễu, chắc là có thể vong tình thành thánh.

...

"Chuyện này, hẳn không liên quan gì tới ta."

Cố Bạch Thủy đứng trong vực sâu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu, ném chuyện này ra sau đầu.

Hắn còn có những chuyện quan trọng hơn phải làm.

Ví dụ như: nắm giữ Lôi Trì, diệt trừ Thánh Nhân.

Trên đời này còn có chuyện gì sảng khoái hơn báo thù chứ?

Cố Bạch Thủy nhìn tòa Lôi Trì vực sâu khổng lồ khủng khiếp dưới chân, trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhếch miệng cười khẽ.

Một kiện Cực Đạo Đế Binh hoàn chỉnh, một kiện Cực Đạo Đế Binh chủ về công phạt sát lục.

Đây là chuyện mà trước đây Cố Bạch Thủy chưa từng dám nghĩ tới.

Đều là Trường Sinh đệ tử, hãy nhìn Hiên Viên Kiếm của người ta, rồi nhìn lại hai món đồ trong tay mình xem.

Minh Kính chỉ có một nửa Hư Kính là dùng được, lão Hồng Mao thì tự bế quan trong thành Trường An, không bước chân ra khỏi cửa.

Một già một tàn, đừng nói là hộ chủ, Cố Bạch Thủy cảm thấy mình và bọn chúng còn có phần xa lạ.

Nếu không thì ở Thánh Yêu Thành chỉ có mấy chục lão Thánh Nhân, đâu cần hắn phải vất vả bôn ba liều mạng?

Những ngày tháng khổ cực cuối cùng cũng đã qua.

Cố Bạch Thủy hít sâu một hơi, từ từ thở ra cổ khí tức nặng nề trong lồng ngực.

Trời cao đất rộng, trăng mờ sao thưa.

Cố Bạch Thủy vẫy tay một cái, Lôi Trì vực sâu đã trầm tịch suốt bao năm tháng cứ thế biến mất.

Một phương nghiên mực màu vàng trắng xuất hiện trong tay gã thiếu niên.

Trong nghiên mực chứa đầy nước trong, trồng một cây liễu xanh biếc, đáy nghiên mực khắc họa bức tranh cổ thú tinh mỹ, xảo đoạt thiên công.

Tay phải khẽ lật, nghiên mực biến mất.

Gã thiếu niên trong vực sâu lấy ra mười kiện không gian tế khí kỳ hình quái trạng, đi khắp mọi ngóc ngách của vực sâu, nhặt từng mảnh nhục Bàn Cổ vỡ nát văng tứ tung, rồi nhét vào trong tế khí.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...