Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 650: Chương 650: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 650
Cố Bạch Thủy nhìn qua vẫn không có chút sức phản kháng nào, bị Mộng Tinh Hà không chút lưu tình đè đánh.
Một kích chém nát nửa người Cố Bạch Thủy, Cố Bạch Thủy thờ ơ, ăn một miếng thịt khôi phục nguyên trạng.
Một gậy đập gãy cột sống Cố Bạch Thủy, hắn mặt không đổi sắc, lấy ra tế khí thứ hai, lại ăn một miếng.
Mộng Tinh Hà rất cố gắng, cố gắng muốn giết chết Cố Bạch Thủy.
Cố Bạch Thủy lại như một miếng thịt nát mặc kệ, luôn có thể không chút tổn hại đứng lên.
Hơn nữa dần dần... Mộng Tinh Hà càng ngày càng tốn sức.
Trong một khoảnh khắc, đột nhiên có ảo giác mồ hôi nhễ nhại.
-
Cố Bạch Thủy biến thành một quái vật hình người tham ăn.
Hắn lấy ra liên tiếp những tế khí hình dạng kỳ quái, há miệng, ăn sạch tất cả tàn chi của Tứ Cước Tai Ách.
Từ đầu đến cuối, vẻ mặt Cố Bạch Thủy không hề thay đổi.
Hắn làm như thể đây là một chuyện thường tình, tự nhiên và lạnh lùng như hơi thở.
Nhưng chính sự bình tĩnh quỷ dị đến vặn vẹo này, khiến Mộng Tinh Hà càng thêm cảnh giác.
Hắn vung Tinh Hà Trọng Kích trong tay, ra tay càng thêm tàn nhẫn, không hề nương tay chút nào.
Mà Cố Bạch Thủy như miếng thịt cá trên thớt, mặc hắn chà đạp, đánh đập... Miếng thịt ngày càng trở nên cứng rắn, ngày càng có tính đàn hồi, thậm chí ngày càng trơn bóng.
《Huyết Nhục Điển》vận chuyển với tốc độ kinh khủng.
Trên da và sâu trong đồng tử Cố Bạch Thủy, đều phủ một lớp huyết sắc nhàn nhạt.
Hắn đang tiêu hóa huyết nhục của Tứ Cước Tai Ách, bồi bổ cho từng bộ phận trên cơ thể.
"Điên rồi..."
Tinh Hà Trọng Kích của Mộng Tinh Hà còn lớn hơn cả người Cố Bạch Thủy.
Một kích này giáng xuống, chấn nát hư không ngàn dặm xung quanh.
Cố Bạch Thủy lại gắng gượng chèo chống, hắn bị mũi kích đánh gãy xương cổ tay... Chỉ có vậy.
Từ nửa thân thể bị đánh thành thịt nát, đến chỗ chỉ gãy xương cổ tay, trong cơ thể Cố Bạch Thủy đang thai nghén một điều gì đó khủng khiếp.
Mộng Tinh Hà đột nhiên dừng lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Cố Bạch Thủy với ánh mắt nghiêm nghị, như thể đang nhìn một quái vật mất hết lý trí.
Lúc này Cố Bạch Thủy vừa nuốt xong khối huyết nhục cuối cùng trong cổ họng, đó là một khối xương cổ họng của Tứ Cước Tai Ách.
Hắn nuốt khối xương cổ họng xuống, không biết có phải trùng hợp hay không... Lại mở miệng nói.
"Khó ăn thật, lúc ngươi ăn con Tinh Hà Tai Ách kia, cũng tốn sức như vậy à?"
Mặt Mộng Tinh Hà phẳng lặng như gương, không đáp.
Hắn không thể trả lời câu hỏi kỳ quái này của Cố Bạch Thủy.
Bởi vì bất kể là hắn hay Tri Thiên Thủy, đều chưa từng thử qua cách thôn phệ sinh linh Tai Ách thô bạo và đẫm máu như vậy.
Mộng Tinh Hà ăn hết cả một "Tinh Hà", mất một ngàn hai trăm năm.
Tri Thiên Thủy nuốt trọn một con "Thiên Thủy", cũng tốn hơn ngàn năm.
Cả hai đều ăn sinh vật sống, tai ách chân chính.
Nhưng cho dù Cố Bạch Thủy hiện tại ăn thi thể Tai Ách, không nên ăn sống nuốt tươi, không kiêng dè như vậy.
Hắn căn bản không biết Tai Ách là thứ gì, chắc chắn sẽ chết.
Mộng Tinh Hà nghĩ vậy, khuôn mặt nhẵn bóng phản chiếu khuôn mặt Cố Bạch Thủy.
Thoáng chốc, cơ thể người thanh niên này dường như có một vài thay đổi nhỏ.
Răng trắng hơn, môi đỏ hơn,
Da càng ngày càng như một loại ngọc khí không tì vết, đồng tử đen trắng rõ ràng, như hai quân cờ trên bàn cờ.
Toàn thân Cố Bạch Thủy, dường như đang lột xác theo hướng hoàn mỹ.
Nhưng vấn đề duy nhất là... Trên người ngày càng thiếu đi khí tức của nhân loại.
"Nhân loại hoàn mỹ, chắc chắn không phải nhân loại."
Mộng Tinh Hà phun ra một ngụm tinh quang, cảm thấy đã đến lúc kết thúc sinh mạng của tiểu sư đệ kỳ quái này.
Phải giết chết hắn một cách triệt để, tránh đêm dài lắm mộng.
Thậm chí, dùng cả Bắc Nguyên để chôn cùng.
Gió lớn nổi lên, Mộng Tinh Hà biến mất.
Cố Bạch Thủy chậm rãi ngẩng đầu, đồng tử sáng ngời, nhìn thấy một cảnh tượng hùng vĩ chấn động.
Một vùng tinh hải rực rỡ mộng ảo hiện ra bên ngoài bầu trời Bắc Nguyên.
Ánh sao rơi xuống nhân gian, chiếu sáng cỏ cây, vực sâu và vạn vật.
Vùng tinh hải đó từ nơi xa xôi không biết, đến trên vòm trời Bắc Nguyên.
Rồi sau đó... Trời sập.
Có một bàn tay cực lớn nắm lấy bờ biển, hất tung vùng biển trên trời.
Vô biên vô hạn, che khuất bầu trời, hồng thủy, sóng thần, thiên tai tận thế, ập xuống.
Nước, nước biển xanh thẳm, tinh hải mỹ lệ mộng ảo, giáng xuống nhân gian.
Mà Cố Bạch Thủy, là thứ duy nhất mà thiên tai này muốn hủy diệt.
"Hình như... Sắp chết rồi?"
Cố Bạch Thủy thở dài ngao ngán.
Hắn rơi vào trong nước biển tinh không, thậm chí còn cảm nhận được một tia đế vận yếu ớt.
Thật khoa trương, là một chiêu "Đế Cấm Pháp".
Đế Cấm Pháp đủ để xóa sổ hơn nửa Bắc Nguyên này, chắc là lá bài tẩy lớn nhất của Mộng Tinh Hà.
Hắn rất coi trọng tiểu sư đệ của mình, không để lại cho Cố Bạch Thủy một tia hy vọng sống nào.