Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 631: Chương 631: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 631
Trương Mạo Điệt vì giết chết tên Trường Sinh đệ tử này, cũng phải trả một cái giá mà người ngoài khó có thể tưởng tượng.
Lúc này tinh thần hắn suy sụp, nửa sống nửa chết, chỉ còn cách Quỷ Môn Quan một bước chân.
"Diêm Vương muốn ta canh ba chết, ta lại không muốn như ý của ngươi."
Trương Mạo Điệt cười nhạo, nheo mắt, tìm kiếm con đường phía trước trong huyết quản.
Thật ra hắn nhận ra đường, chỉ là số lần tới đây không nhiều, quên mất vị kia ở nơi nào trong thế giới huyết nhục này.
Người nọ từng nói, chỉ cần có Trường Sinh đệ tử đến Bắc Nguyên, thì xuống đây báo một tiếng, Trường Sinh đệ tử sẽ mang đến tai họa cho Bắc Nguyên.
Trương Mạo Điệt ho khan một tiếng, khóe miệng rỉ ra một chuỗi máu tươi.
"Nhưng tới quá nhanh, cũng chỉ có thể giết hắn rồi mới xuống..."
Bước chân nặng nề, Trương Mạo Điệt loạng choạng đi qua khúc quanh tiếp theo.
Bên ngoài huyết quản, một tấm Trường Sinh phù màu xanh vàng chầm chậm ngưng kết, dần dần thẩm thấu ra... Máu tươi đỏ thẫm.
Trên đời này không ai nhận ra Trường Sinh phù, càng không ai biết tác dụng và cấm kỵ của Trường Sinh phù.
Trường Sinh Đại Đế chỉ vô tình nhắc nhở tiểu đồ đệ của mình một câu.
"Tuyệt đối đừng để máu dính lên Trường Sinh phù."
Tiểu đồ đệ hỏi: "Vì sao ạ?"
"Bởi vì không may mắn."
Ông lão trả lời một cách thần bí: "Sẽ có chuyện lạ xảy ra."
Một con Ô Nha đỏ như máu chui ra từ góc rẽ của huyết quản.
Đôi mắt nó đỏ ngầu, nhìn bóng lưng Trương Mạo Điệt rời đi, chậm rãi lùi lại hai bước.
Ánh mắt quét qua, tầm mắt của con Huyết Nha này đột nhiên ngưng lại trên tấm Trường Sinh phù vẫn còn đang rỉ máu kia.
Một nỗi sợ hãi và run rẩy khó có thể vượt qua từ sâu trong đồng tử của Huyết Nha lan tràn, khuếch tán ra khắp tứ chi.
Con quạ này há to miệng, muốn thét lên.
Nhưng cổ họng của nó dường như bị nỗi sợ hãi chặn lại, không phát ra được một âm thanh nào.
Tệ hơn nữa là, Huyết Nha không bay lên được.
Nó chỉ có thể điên cuồng chạy trong huyết quản, cố gắng hết sức để tránh xa tấm Trường Sinh phù đang bắt đầu biến dị này.
Huyết Nha vụng về chật vật xông về một hướng khác, ngược với hướng Trương Mạo Điệt, chạy trốn về phía lão già kia vừa tới.
Nó không biết phía sau đang chờ đợi mình là gì.
Có lẽ là một tia hy vọng, có lẽ là một gã thanh niên đang đói khát.
Không có cánh, Ô Nha cũng chỉ là vịt.
-
Cố Bạch Thủy vỗ tay, thu xác của một con ô nha màu lam vào trong túi.
Đây là con quạ thuốc thứ tư mà hắn tìm được, rất béo tốt, trong lông tự mang theo hàn khí, thuộc loại đồ ăn lạnh quý hiếm.
Tiếng đói khát từ trong bụng truyền ra càng ngày càng lớn.
Ruột và dạ dày dường như quấn chặt lấy nhau, càng kéo càng chặt, dây ruột trói buộc dạ dày, muốn cứng rắn siết chết nó.
Nhưng Cố Bạch Thủy vẫn không có biểu cảm gì, ánh mắt bình tĩnh như nước, mặc cho thân thể mình phát điên.
Hắn đem tinh thần và thể xác tách ra thành hai phần, thân thể dù có thống khổ gào thét thế nào, bản ngã của Cố Bạch Thủy không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Tu luyện công pháp, xưa nay đều không phải là xuôi theo dòng nước, chủ yếu và thứ yếu đảo lộn.
Cố Bạch Thủy có rất nhiều kinh nghiệm tu hành các loại công pháp, trong đó thậm chí còn có không ít kinh thư của Đại Đế.
Cho nên hắn hiểu sâu sắc một đạo lý:
Tu hành công pháp càng cường đại quỷ dị, lại càng như huấn ưng, thuần ngựa... Và nuôi con vậy.
Ngươi không thể hoàn toàn thuận theo tâm ý của công pháp, nuông chiều thứ không có đầu óc chỉ có bản năng này.
Ở một thời điểm thích hợp nào đó, ngươi phải đưa tay ra, cho nó một cái bạt tai vang dội.
Khiến nó hiểu rõ ai là con ai là cha.
Con quạ thuốc thứ tư đã vào tay, trong đầu Cố Bạch Thủy bắt đầu suy nghĩ nên xử lý những nguyên liệu nấu ăn Tiên Thiên tươi ngon béo tốt này như thế nào.
Dược Nha là sinh linh phụ thuộc của Bàn Cổ Dược.
Chúng sinh ra ở bên cạnh Bàn Cổ Dược, cho đến khi chết không rời đi.
Cũng như mùi hôi thối của xác chết sẽ hấp dẫn kền kền và ruồi bọ, mùi thơm của Bàn Cổ Dược có sức hấp dẫn thấm vào linh hồn đối với dược nha.
Chúng ký sinh trong cơ thể Bàn Cổ Dược, từng chút một lột xác lớn dần, dần dần trở thành nguyên liệu nấu ăn Tiên Thiên hoàn mỹ.
"Chín con dược nha hầm thành một nồi, là canh thuốc bổ dưỡng cực tốt."
Cố Bạch Thủy khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói.
"Nhưng đối với ta mà nói, nồi canh dược nha này chỉ là một mồi dẫn, có nồi canh này, ta có thể trong thời gian cực ngắn, đem khối Bàn Cổ Dược Nhục này tiêu hóa hấp thu sạch sẽ."
"Nguyên thang hóa nguyên thực, đây mới là công dụng tốt nhất của dược ô."
Cố Bạch Thủy nghĩ như vậy, bên tai đột nhiên truyền đến một trận âm thanh hỗn loạn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện một cục gia cầm đỏ như máu từ phía xa lao tới.