Đang đọc truyện
Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]
Chương 614: Chương 614: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 614
"Đại tộc lão, ta nghĩ mãi không thông."
Một vị Thảo Thành chủ đứng lên, vẻ mặt khó coi, giọng nói bất mãn: "Chẳng qua chỉ là hai Trường Sinh đệ tử mà thôi? Sao dám ở Bắc Nguyên chúng ta tác oai tác quái, muốn làm gì thì làm?"
"Trường Sinh Đại Đế đã chết, tên tiểu tử cướp sạch Minh Tuyết Thành kia cũng chỉ vừa mới thành Thánh Nhân mà thôi. Chúng ta ở đây có hai mươi bốn vị đồng liêu, chẳng lẽ còn phải bị bọn họ chặn ở Thánh Tuyết Thành? Đến nhà không về được?"
Mệnh lệnh của Đại tộc lão, là ngoài mặt thì tung tin các thành chủ trở về thành truy nã Trường Sinh đệ tử, nhưng trên thực tế tất cả mọi người đều không được rời khỏi Thánh Tuyết Thành, lẳng lặng chờ tin tức, ẩn nấp.
Vị Thảo Thành chủ này tính tình cương liệt, nóng nảy, cho nên mới đưa ra nghi vấn của mình.
Nhưng ông lão tóc trắng ngồi ở chủ tọa, chỉ bình thản liếc hắn một cái, sau đó nhẹ nhàng phun ra hai chữ.
"Ngu xuẩn."
Sắc mặt Thảo Thành chủ cứng đờ, khí tức ngưng trệ, bị mắc kẹt tại chỗ, không biết lời này của Đại tộc lão có ý gì.
Trong đại sảnh lâm vào một bầu không khí quỷ dị, yên tĩnh.
Các Thánh Nhân còn lại trên ghế đều tập trung ánh mắt vào trên người Đại tộc lão, ngừng trao đổi với nhau, chờ đợi Đại tộc lão giài thích.
Ông lão ngồi trên chủ tọa nghiêng đầu, nheo mắt chậm rãi mở miệng.
"Chỉ là hai Trường Sinh đệ tử? Cái tên đầu óc không phát triển đầy đủ nhà ngươi, sao dám nói ra những lời này?"
"Sau này ngươi cũng đừng làm thành chủ Lan Thảo Thành nữa, từ chức nhường hiền, về nhà nuôi mấy con lợn cho qua ngày đi."
Lan Thảo Thành chủ bị nói đến á khẩu không thể trả lời, trong lòng bất mãn, nhưng không dám mở miệng phản bác Đại tộc lão.
Ông lão tóc trắng tiếp tục nói với vẻ mặt lạnh nhạt.
"Trường Sinh Đại Đế môn hạ có bốn đệ tử, Đại tiên sinh Trương Cư Chính, Nhị tiên sinh Tô Tân Niên, Cơ Nhứ của Cơ gia và Tam tiên sinh hiện giờ xuất hiện."
"Kim Giáp nói với ta, Tam tiên sinh trong Minh Tuyết Thành không phải đến một mình, hắn dẫn theo lão sư huynh cùng tới Bắc Nguyên báo thù."
"Hai vị sư huynh mà Bắc Nguyên chúng ta quen thuộc, hai vị Trường Sinh đệ tử kia. Tô Tân Niên hiện giờ đang lộ diện hành tung ở dãy núi Đông Châu, nghe nói đã là Thánh Nhân Vương cảnh."
"Đại tiên sinh vẫn luôn trong Dao Trì Thánh Địa. Nhưng ngươi đừng quên, lúc trước khi Trường Sinh Đại Đế xua đuổi tu sĩ trên Thánh Nhân Vương cảnh đi tới vùng đất cấm, là Trương Cư Chính đích thân tới Bắc Nguyên truyền đạt Đế dụ."
"Hắn một thân một mình, toàn bộ Bắc Nguyên không ai dám không theo, ngươi có biết là vì sao không?"
Lan Thảo Thành chủ há miệng, chần chờ trả lời: "Là vì Trường Sinh Đại Đế?"
"Đúng, nhưng không phải."
Đại tộc lão nheo mắt nói: "Lúc trước Trương Cư Chính kia mang theo một thanh Đế Binh, chặn trước Tuyết Hoàng môn, cưỡng ép buộc hắn phải dẫn dắt Thánh Nhân Vương của Bắc Nguyên rời đi."
"Tính tình Tuyết Hoàng vốn cương trực bất khuất, huống chi là đối mặt với loại hành vi khuất nhục chặn cửa nhà này?"
"lão nhân gia người lập tức trở mặt..."
Lan Thảo Thành chủ đúng lúc hỏi một câu: "Sau khi trở mặt thì sao?"
"Sau khi trở mặt?"
Đại tộc lão hừ lạnh một tiếng: "Tuyết Hoàng căn bản không đi cửa chính, là đi từ cửa sau của Thánh Tuyết Thành."
"..."
Trong đại sảnh lâm vào một mảnh tĩnh lặng, các Thánh Nhân đưa mắt nhìn nhau, không biết nên nói gì.
Tuyết Hoàng... Túc trí đa mưu, co được dãn được?
Nghe thế nào cũng thấy có phần kỳ quái.
Đại tộc lão vẫn giữ vẻ mặt như thường, tiếp tục nói: "Khi thế hệ trước của Bắc Nguyên còn, đã không làm gì được một mình Trương Cư Chính."
"Hiện tại nhìn khắp mười thành, chỉ còn lại một mình lão phu là Thánh Nhân Vương cảnh, lại tới thêm hai Trường Sinh đệ tử... Ngươi muốn làm gì? Cùng bọn họ liều mạng à?"
"Ngươi chê mạng mình dài thì có thể tự mình đi, đừng liên lụy đến Thiên Tuyết Thành là được... Ta là Thánh Nhân Vương, tuổi thọ còn dài hơn các ngươi nhiều, còn có thể sống thêm ngàn tám trăm năm nữa."
Lan Thảo Thành chủ trầm mặc.
Hơn hai mươi Thánh Nhân còn lại, trong lòng cũng đều có phần phức tạp.
Đối mặt với vị Đại tộc lão thẳng thắn đến mức khiến người ta bất lực, bọn họ không biết có thể nói gì hơn nữa.
-
"Nhưng Đại tộc lão, Tam tiên sinh ở Minh Tuyết Thành nói rằng, kẻ cùng hắn tới Bắc Nguyên là Mộng Tinh Hà, không phải Tô Tân Niên, càng không phải Trương Cư Chính."
Một vị Tuyết Thành chủ khác đứng lên, vẻ mặt có phần cơ trí nói.
"Xem ra, chúng ta có cần phải cẩn thận như vậy không? Dù sao trong cổ sử thư của Tuyết Thành có ghi lại, Mộng Tinh Hà trước sau cũng chỉ là Thánh Nhân cảnh giới, không đáng sợ như vậy chứ?"
Lão già tóc bạc ngồi ở chủ tọa hơi trầm mặc, nghiêng đầu, liếc nhìn vị Tuyết Thành chủ này một cái.
"Ngươi là một tên ngu ngốc khác à?"
Tố chất của Đại tộc lão thật đáng cảm động, thường xuyên phun ra những lời thô bỉ.