Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 613: Chương 613: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 613

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Ngươi là người phương nào?"

Thánh Nhân mặc ngân giáp, ánh mắt sáng quắc, nhìn thẳng Cố Bạch Thủy hỏi.

Cố Bạch Thủy thành thật khai báo thân phận của mình.

"Cố Bạch Thủy, Trường Sinh tam đệ tử."

Gió tuyết im bặt, bốn phía rơi vào tĩnh lặng.

Thánh Nhân sửng sốt tại chỗ, há miệng, không biết nên hỏi tiếp cái gì.

Ngược lại, Kim Giáp Thánh Nhân bên cạnh, ánh mắt sâu xa, nghiêm nghị hỏi Cố Bạch Thủy.

"Ngươi đến Minh Tuyết thành này, có chuyện gì?"

Cố Bạch Thủy hỏi gì đáp nấy, thẳng thắn nói: "Giết thành chủ của các ngươi."

"Chỉ bằng ngươi?"

Thánh Nhân theo bản năng cười khẩy một tiếng, muốn mở miệng châm chọc.

Nhưng Cố Bạch Thủy lại lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng:

"Không chỉ có ta."

"Sư huynh của ta cũng đến Bắc Nguyên rồi, huynh ấy nói trời trở lạnh, Bắc Nguyên nên diệt vong."

Đồng tử Thánh Nhân co rút mạnh, giọng nói khô khốc hỏi: "Đại tiên sinh? Hay Nhị tiên sinh?"

"Đều không phải."

Cố Bạch Thủy chân thành cười.

"Là lão tiên sinh, Mộng Tinh Hà."

-

Minh Tuyết Thành bạo phát một trận chiến Thánh Nhân.

Một bên là Kim Ngân nhị thánh của Minh Tuyết Thành, bên kia tự xưng là Trường Sinh đệ tử, Tam tiên sinh.

Quá trình trận chiến này vô cùng kịch liệt, hai vị Thánh Nhân của Minh Tuyết Thành và Trường Sinh đệ tử giao tranh kéo dài chừng một canh giờ.

Từ trong Minh Tuyết Thành, đánh ra tới ngoài Minh Tuyết Thành.

Thảo nguyên nứt toác hóa thành vực sâu, sóng khí khủng khiếp cùng tiếng vang động trời, tu sĩ trong vòng vạn dặm đều tận mắt chứng kiến trận chiến đấu kịch liệt kinh người này.

Sau khi trận chiến kết thúc, khắp nơi là cảnh hoang tàn, để lại chiến trường tan hoang tựa như thiên tai tận thế.

Ngân Giáp Thánh Nhân chết thảm dưới tay Trường Sinh đệ tử, Kim Giáp Thánh Nhân thiêu đốt tinh huyết, dốc hết toàn lực mới có thể từ trong tay Thanh Y Thánh Nhân kinh khủng kia chạy thoát, giữ được một mạng.

Một tòa kiến trúc không mấy nổi bật của Minh Tuyết Thành bị Trường Sinh đệ tử nhổ đi, sau đó hắn liền biến mất không còn tung tích.

Kim Giáp Thánh Nhân gắng gượng chèo chống thân thể rách nát, từ Minh Tuyết Thành một đường về phía phía tây, rơi xuống bên ngoài Thiên Tuyết Thành.

Đại tộc lão của Thiên Tuyết Thành kéo Kim Giáp Thánh Nhân về thánh địa của tòa thành cổ, bên trong Thánh Tuyết Tháp, phát động Phong Tuyết Tinh Thần chi lực, chữa thương cho Kim Giáp Thánh Nhân, ổn định thần hồn.

Mấy ngày sau, Kim Giáp Thánh Nhân thoát khỏi ranh giới sinh tử, từ Quỷ Môn Quan trở về hiện thực.

Hắn đem chuyện đã xảy ra ở Minh Tuyết Thành kể lại toàn bộ cho Đại tộc lão Thiên Tuyết Thành, cùng với tin tức hai vị Cố Bạch Thủy và Mộng Tinh Hà đã tới Bắc Nguyên báo thù.

Tuyết Thành chấn nộ, Đại tộc lão âm trầm như nước, lập tức hạ lệnh cho mấy vị thành chủ trong Thiên Tuyết Thành trở về thành trì của mình, tìm khắp Bắc Nguyên, lùng sục tung tích Trường Sinh đệ tử.

Nhưng ngay sau đó, tin dữ liên tiếp truyền đến.

Năm tòa Thảo Thành cũng truyền đến tin tức, tế khí kiến trúc trong thành đều bị hai người thần bí cướp đi.

Một người tuổi còn trẻ, mặc áo xanh, chính là Cố Bạch Thủy mà Kim Giáp Thánh Nhân nhắc tới.

Một người khác mặc cẩm y, không rõ tướng mạo, rất có khả năng là Mộng Tinh Hà trong truyền thuyết.

Hai vị Trường Sinh đệ tử cướp sạch Bắc Nguyên lão thành, không kiêng nể gì, khí thế hung hăng.

Đại tộc lão của Thiên Tuyết Thành lửa giận ngút trời, thề phải bắt được hai Trường Sinh đệ tử này, khiến cho bọn chúng máu đổ năm bước, có đến mà không có về.

Tin tức này truyền khắp Bắc Nguyên, tựa như gió lạnh thấu xương, thổi tới bầu không khí ngột ngạt, nặng nề.

Trời thấp mây đen, gió tuyết sắp đến.

Phần lớn tu sĩ Bắc Nguyên đều biết được trận đại chiến long trời lở đất sắp xảy ra giữa Trường Sinh đệ tử và Thập Lão Thành.

Nhưng không ai biết được... Trong Thiên Tuyết Thành, tất cả các lão Thánh Nhân đều tụ tập lại với nhau, âm thầm mưu tính một âm mưu kinh thiên động địa.

Trong Thánh Tuyết Tháp.

Một ông lão tóc bạc trắng, thân hình lại cực kỳ cao lớn tráng kiện chiếm giữ chủ vị.

Ánh mắt hắn bình thản hờ hững, dừng lại trên người mỗi người trong đại sảnh, nhưng sâu trong đồng tử lại đã sớm phân tâm, đang suy tính chuyện khác.

Còn trong đại sảnh.

Hơn hai mươi chiếc ghế, đều đã có chủ nhân ngồi vào.

Bọn họ có người là thành chủ của mười tòa thành cổ ở Bắc Nguyên, có người là hoàng thất tông thân, lão Thánh Nhân.

Bên ngoài Thánh Tuyết Tháp, lời đồn đại nổi lên bốn phía, đem tin tức Thánh Nhân Bắc Nguyên cùng Trường Sinh đệ tử quyết chiến, truyền đi ầm ĩ, bầu không khí ngột ngạt.

Nhưng bên trong Thánh Tuyết Tháp, tất cả thành chủ đều không hề nhúc nhíchvốn dĩ không có một ai rời khỏi Thánh Tuyết Thành.

Hiển nhiên, đây là màn sương mù do Đại tộc lão Thiên Tuyết Thành thả ra.

Ông lão tóc trắng ngồi ở chủ vị kia, từ đầu đến cuối, cảm xúc không hề có phần dao động, như một tảng đá cổ đã tĩnh tọa mấy ngàn năm, lạnh lẽo trầm mặc ở vị trí của mình.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...