Đang đọc truyện

Đại Đế Cấm Khu [Full Dịch]

Chương 590: Chương 590: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 590

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cho nên Cố Bạch Thủy quay người lại, nhìn Mộng Tinh Hà, thiện lương chân thành đề nghị.

"Ngươi không ra ngoài đi dạo nữa à?"

Mộng Tinh Hà ngẩn người: "Đi đâu?"

"Ra thảo nguyên, hóng gió."

"Tình trạng thân thể của ta không tốt lắm, cần phải điều dưỡng."

"Vậy thì càng nên hít thở không khí trong lành, tốt cho phổi."

Mộng Tinh Hà im lặng một lúc, có phần do dự nhìn Cố Bạch Thủy.

"Ngươi muốn đuổi ta đi?"

"Rõ ràng như vậy à?"

"Ngươi nói xem?"

Mộng Tinh Hà nheo mắt: "Tại sao?"

Cố Bạch Thủy im lặng một lúc lâu, đưa ra một lý do không làm tổn thương hòa khí.

"Ta thấy ngươi phiền phức."

-

Mộng Tinh Hà vẫn rời khỏi bộ lạc, không phải vì Cố Bạch Thủy, mà là có nguyên nhân khác.

Hắn không nói, Cố Bạch Thủy không hỏi.

Có điều, chuyện này không khó đoán, bức họa thứ tư có liên quan đến Lâm Thanh Thanh, chính là thảo nguyên dưới chân này.

Cho nên mặc kệ sau này Lâm Thanh Thanh đi đâu, ít nhất nàng đã từng đến Bắc Nguyên, ở đây ắt sẽ lưu lại một vài dấu vết sinh hoạt.

Mộng Tinh Hà đi tìm, Cố Bạch Thủy đương nhiên cũng được thảnh thơi.

Hắn cần chút thời gian để dưỡng thương, cũng muốn xác định xem lang trung trong miệng Đại sư huynh có thể chữa bệnh cho mình, rốt cuộc có phải là Cố Tịch hay không.

Bầu trời trên thảo nguyên vẫn xám xịt như cũ.

Trong không khí mang theo mùi ẩm ướt thơm ngát của mưa.

Cố Bạch Thủy đi vào sâu trong bộ lạc, dưới một gốc cây đại thụ bên cạnh chuồng trâu, hắn tìm được thiếu nữ đang tập trung quan sát kiến dọn nhà.

"Ta tưởng chỉ có trước khi mưa mới có kiến dọn nhà, không ngờ sau khi mưa cũng có."

Cố Tịch nghe thấy tiếng bước chân phía sau, quay đầu lại khẽ cười với Cố Bạch Thủy.

Cố Bạch Thủy đến gần, nhìn thấy bầy kiến đen đang cần mẫn dọn nhà dưới gốc cây, chúng kết thành từng đàn, lộn xộn vận chuyển những hạt đất nhỏ.

Cố Bạch Thủy suy nghĩ một chút, rồi nghiêng đầu nói.

"Sách nói, kiến có thể cảm nhận được độ ẩm của không khí, mỗi khi mưa to sắp đến, chúng sẽ dời tổ đến nơi cao hơn, tránh bị nước mưa cuốn trôi."

Cố Tịch nghe vậy ngẩng mặt lên, xuyên qua kẽ lá, nhìn tầng mây xám xịt nặng trĩu trên trời.

Nàng hỏi: "Vậy nếu đã mưa xong rồi, sao chúng còn phải dọn nhà mới một lần nữa?"

Cố Bạch Thủy hơi trầm ngâm, theo tầm mắt Cố Tịch, nhìn thấy màn trời thấp thoáng mờ mịt.

Mây đen chưa tan, trong không khí ngưng tụ ý mưa.

Gió thổi qua ngọn cây, lá cây xào xạc, càng làm cho người ta có cảm giác mưa gió sắp tới.

"Có lẽ, trận mưa đầu tiên không đủ lớn."

Cố Bạch Thủy nheo mắt, nói ra một câu như vậy.

"Lũ kiến không ngờ sau cơn mưa lớn còn có một trận mưa to nữa, chúng chưa chuẩn bị, nên phải tranh thủ lúc hai trận mưa cách nhau, cố gắng chuyển tổ đến nơi cao hơn."

"Ra là vậy."

Cố Tịch nhíu mày suy nghĩ, cảm thấy người bên cạnh nói có lý, liền vui vẻ gật đầu.

Nàng chậm rãi đứng dậy, liếc nhìn sau lưng Cố Bạch Thủy, nghiêng đầu hỏi.

"Bạn của ngươi đâu?"

"Bạn?"

Cố Bạch Thủy ngẩn người, trong đáy mắt thoáng qua một tia khác thường khó nhận ra.

Hắn biết Cố Tịch hỏi chắc là Mộng Tinh Hà.

Nhưng kỳ lạ là, Mộng Tinh Hà chưa từng xuất hiện trước mặt Cố Tịch.

Khi Cố Bạch Thủy và Cố Tịch gặp nhau, Mộng Tinh Hà đứng rất xa, khí tức thu liễm, không nói một lời.

Sao Cố Tịch lại biết Mộng Tinh Hà tồn tại, nàng làm sao lại chắc chắn, Mộng Tinh Hà là bạn của Cố Bạch Thủy?

"Ta có một loại dự cảm rất lợi hại."

Cố Tịch chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ nghiêm túc nói với Cố Bạch Thủy.

"Dự cảm này rất linh, hơn nữa gần đây càng ngày càng chuẩn, có lẽ là có liên quan đến công pháp ta tu luyện, huyền diệu vô cùng."

Giọng điệu của Cố Tịch rất chân thành.

Cố Bạch Thủy cũng có phần do dự và hoang mang, hắn không chắc nàng nghiêm túc, hay là đang lừa mình.

Thậm chí có khi là nghiêm túc lừa mình không biết chừng.

"Vậy ngươi cảm nhận được gì trên người ta?"

Cố Tịch nghe vậy hơi khựng lại, sau đó nhẹ nhàng ngẩng đầu, dùng đôi mắt trong veo sáng ngời nhìn thẳng vào Cố Bạch Thủy.

Cố Bạch Thủy không hề né tránh, im lặng đối diện với nàng.

Gió thổi qua rừng, lá thu rơi xuống.

Nàng nhẹ nhàng chậm rãi nói mấy câu.

"Hình như ngươi có bệnh."

Cố Bạch Thủy nhướng mày, khóe miệng giật giật.

"Đây là ta nói."

"Ngươi đến Bắc Nguyên tìm thầy thuốc."

"Đây chẳng phải cũng là ta nói cho ngươi biết à?"

Cố Bạch Thủy vẻ mặt cạn lời, Cố Tịch lại coi như không nghe thấy, tự mình "bói toán".

"Ngươi không phải đến một mình, bên cạnh còn có một người đồng hành."

"Ha ha."

"Quan hệ của hai ngươi không tốt lắm, không tính là bạn bè."

"A, hơi chuẩn rồi đấy."

Cố Tịch mỉm cười, Cố Bạch Thủy cũng cười một tiếng.

Nhưng ngay sau đó, Cố Bạch Thủy liền không cười nổi.

Bởi vì trời mưa, mưa bụi lất phất từ trên trời rơi xuống.

Ngón tay trắng nõn thon dài của Cố Tịch đeo một chiếc nhẫn trữ vật cổ phác, nhẫn trữ vật khẽ lóe, hai chiếc ô rơi vào tay nàng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...