Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 998: Chương 998: Đông Lạnh (2)
Ghép lại 15 chữ đầu sẽ có nghĩa là:
“Lối ra ở hướng tây, đừng cố gắng mò mẫm mấy hướng khác đều vô ích.”
“Quả nhiên không thể tùy tiện dùng sức, nhất định phải là hướng tây.”
Lý Đằng đọc xong danh bạ về sau, vội vàng mở ra thanh công cụ, tìm được la bàn, mở nó ra.
Mạng internet không tốt, la bàn không chính xác, Lý Đằng tử lắc lư điện thoại, kim đồng hồ cũng di chuyển theo.
Mặc dù mạng internet không tốt, nhưng vẫn có chút sóng, sau khi thử vài lần, Lý Đằng cảm giác kim chỉ nam hướng về phía đầu của hắn khá nhiều.
Hẳn là ngẫu nhiên có mạng, mới cho ra chỉ thị chính xác.
Một người đang gọi tới, là Hề Mộng Diễm.
Nhưng còn chưa bắt máy, điện thoại lại nhắc nhở hết pin, sau đó tắt điện thoại.
Lần này tắt máy hoàn toàn, đừng nghĩ mở tiếp.
Đầu óc Lý Đằng đã có chút mất tỉnh táo, đã không rõ đây là hiện thực hay mơ.
Thừa dịp còn sót lại chút ý thức, hai tay Lý Đằng dùng sức đập về phía đầu quan tài.
Quả nhiên có chút động đậy!
Nhưng ý thức Lý Đằng càng ngày kém, thậm chí tay của hắn cũng không có sức.
Muốn đổi thành chân đạp ra ngoài, nhưng cơ thể không xoay được.
Dưới tình thế cấp bách, Lý Đằng vọt nhanh tới trước, đột nhiên dùng đầu nện vào vách quan tài.
Phằng!
Một tiếng trầm đục.
Hiển nhiên phía trước quan tài không phải làm bằng vật liệu gỗ cứng, mà là vật liệu khá giòn nào đó, ngau khi Lý Đằng dùng sức đập đầu, rõ ràng bị đụng nát.
Phía trước còn phát ra ánh sáng.
Rốt cục Lý Đằng đã hít được oxy tươi mát, đầu óc cũng trở nên tỉnh táo.
Hắn vội vàng bò về phía trước, sau đó liền nhìn thấy rất nhiều camera đang quay về phía hắn.
Còn có người đang vỗ tay.
Một đoàn phụ nữ xúm lại.
“Chúc mừng anh thông qua được nhiệm vụ kịch bản lần này!”
Là giọng nói của Hề Mộng Diễm.
Tựa hồ còn có giọng nói Sở Vân Toàn, Khấu Anh, Hạng Chỉ Minh trong điện thoại.
Có vẻ như thành viên liên minh trở thù đều ở đây…!
“Nhiệm vụ đã hoàn thành, có phần thưởng thêm nào không? Ví dụ như hôn một người nào đó các loại?” Lý Đằng hữu khí vô lực nói với mấy phụ nữ.
“Có…! Không chỉ có hôn môi, còn có thứ khác, cần cái gì có đều có, chỉ cần anh chịu nổi……”
Có phụ nữ trả lời Lý Đằng.
“Đúng vậy! Có cừu oán báo thù có oán, các chị em, cùng tiến lên! “
“Tới đây! “
“Bộ phận này là của tôi! “
“Không, là của tôi! “
“Tôi tới trước! “
“……”
“Cứu mạng…! ! ! ! “
……
Xem như đã xong một kịch bản nhỏ.
Lý Đằng xem như vượt qua bài kiểm tra mạo hiểm.
Nếu như hắn tìm ra điểm mấu chốt trễ hơn, hoặc sau khi sưởi ấm điện thoại xong, hắn cũng không kiên trì tới lúc nhìn vào danh bạ, xác nhận phương hướng mà nói, phiền phức của hắn sẽ lớn hơn.
Tùy tiện chọn một phương hướng đạp loạn mà nói, sẽ khóa kín quan tài triệt để, khiến cho hắn hoàn toàn mất đi cơ hội chạy trốn.
Khá tốt, thời khắc cuối cùng điện thoại lại bật nguồn, giúp cho hắn vượt qua kịch bản.
Sau khi qua cửa, rõ ràng còn có phúc lợi.
10 NPC phụ nữ.
Hắn kiệt sức ba ngày ba đêm, cả người đều bị rút sạch.
Mạng nhỏ suýt nữa vứt đi.
Lúc trở lại bên trên cột đá, chẳng còn chút sức nào trả bài cho Thẩm Mộng Anh.
“Anh diễn cái gì? Làm sao lại mệt mỏi như vậy?” Thẩm Mộng Anh rất hoài nghi mà nhìn Lý Đằng.
“Diễn một gã công nhân bến tàu, mỗi ngày đều khiêng vật nặng. ” Lý Đằng giải thích.
“Vậy sao? công nhân bến tàu cũng sẽ không dùng đến chân thứ ba.” Thẩm Mộng Anh vẫn rất hoài nghi.
“Sao em có thể nói vậy? Anh vào sinh ra tử, giãy dụa muốn sống bên trong các loại kích bản, chính là muốn cuộc sống của chúng ta dễ dàng hơn, ấy thế mà em còn hoài nghi anh……Thật đau lòng……” Lý Đằng làm bộ tức giận.
“Thực xin lỗi, em sai rồi, em không nên hoài nghi anh, anh yêu, đừng giận em có được không? ” Thẩm Mộng Anh vội vàng xin lỗi Lý Đằng.
“Được rồi, anh tha thứ cho em. ” Lý Đằng cười nói.
Mặc dù hắn diễn một tên tra nam, nhưng bản thân hắn tuyệt đối không cặn bã.
Hắn rất lo chuyện gia đình, mỗi lần diễn xong đều về nhà đúng giờ, không nghỉ lại ở bên ngoài.
……
Vài ngày sau.
Lý Đằng lại nhận một bộ phim.
Bộ phim này có tên là 《 Đông Lạnh 》 .
Sau khi kết thúc truyền tống, Lý Đằng vừa khéo xuống một chiếc máy bay trực thăng.
Quay đầu lại nhìn sang, trực thăng đã bay về phía chân trời.
Trên mặt đất là tuyết đọng dày đặc.
Liếc nhìn sang, ngoại trừ kiến trúc trước mặt ra, xung quanh đều là cánh đồng tuyết mênh mông.
Lạnh, thật là lạnh.
Khó trách tên gọi đông lạnh.
Cũng giống như mấy kịch bản khác, sau khi đi vào, không có bất kỳ nhắc nhở bối cảnh kịch bản, cũng không có bất luận nhắc nhở nhiệm vụ gì.
Bất quá tình huống hiện tại, không cần động não cũng biết, có lẽ phải tiến vào toà nhà trước mặt.
Nói cách khác, rất nhanh sẽ bị đông cứng ở chỗ này.
Lý Đằng cầm lấy balô dưới đất, đi vài bước tới cánh cửa trước mặt.
Camera phía trên chuyển động, nhìn về phía Lý Đằng.
Sau đó cánh cửa sắt mở ra.
Lý Đằng đi vào.
Sau khi đi vào, là một khoang rất nhỏ chỉ đủ chứa 2 người.