Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 990: Chương 990: Giam Cầm (1)
“Nói. ” Lý Đằng lại căng thẳng, không biết lệ quỷ này lại có nghi vấn gì.
“Vì cái gì……Em cảm thấy được……Lỵ Lỵ……Lớn lên rất giống anh?” Lệ quỷ nói ra ra vấn đề nghi ngờ.
“Bởi vì, ma vương chính là anh đóng giả!” Lý Đằng trầm mặc một hồi vẫn quyết định trả lời lệ quỷ.
“Thật vậy chăng? Có chứng cớ gì?” Lệ quỷ không tin.
“Cảm giác lúc trước trên tế đàn em có nhớ chăng?” Lý Đằng hỏi lệ quỷ.
“Nhớ……Rõ. ” Hiện tại lệ quỷ không nhớ được nhiều lắm, tất cả còn lại đều là chấp niệm, một màn kia cả đời nó khó quên.
“Được rồi, em nằm xuống lần nữa, nhắm mắt lại.” Lý Đằng nói với lệ quỷ một tiếng.
“Được rồi. “
Lý Đằng điều khiển “của quý” bay vào đạo quán.
……
Sau năm tiếng.
“Em chết đi trong hạnh phúc, xem như đời này không uổng phí!”
Lệ quỷ gào to một tiếng, bạo hồn mà đi.
……
Nhiệm vụ chính tuyến hoàn thành.
Lý Đằng lấy được thù lao điểm tích lũy.
Lý Đằng cùng Thẩm Mộng Anh trở về trong nhà.
……
“Đã xong rồi? Bí mật bên ngoài thôn vẫn chưa làm rõ…! “
Lý Đằng có chút buồn rầu.
Thẩm Mộng Anh liếc mắt nhìn hắn.
“Đúng rồi, em còn nhớ rõ tình cảnh ngoài cửa thôn không, nghe được gì không?”
Lý Đằng cảm giác trong chuyện này, chỉ có Thẩm Mộng Anh có thể cho hắn đáp án.
“Nhìn thấy đạo diễn, hắn nói cho em biết tiếp theo phải diễn thế nào, nếu như em không diễn, liền phán định em và anh thất bại, cho nên em chỉ có thể làm theo lời hắn hôn mê, sau đó giả ngu.” Thẩm Mộng Anh trả lời Lý Đằng.
“Đây là……Đây là……
“Thiết lập chó má gì chứ…! “
Lý Đằng chết lặng.
……
Đã xong màn diễn.
Chiến đấu vài ngày trên chóp đá, đương nhiên là bắt đầu bộ phim tiếp theo.
Lần này Lý Đằng lựa chọn một bộ phim nhỏ với bối cảnh ngẫu nhiên.
Mặc dù đã là cấp bậc vai chính, nhưng cũng không cần phải tham gia đủ loại phim bom tấn?
Thỉnh thoảng cũng nên thay đổi khẩu vị chứ.
Bối cảnh nhỏ, dễ chế tạo, sẽ giúp cho Lý Đằng nhớ lại đoạn thời gian lúc vừa tiến vào thành phố điện ảnh.
Khi đó chính là một vai quần chúng bình thường, tham gia đóng phim chỉ diễn những cảnh nhỏ.
Nhưng mà diễn tới mức máu nóng sôi trào.
……
Sau khi tỉnh lại từ khoang truyền tống, Lý Đằng phát hiện hắn đang nằm ở một chỗ tối đen.
Tên phim cũng xuất hiện trong tầm mắt.
Tên là 《 Giam Cầm 》 .
Còn có một số thiết lập cơ sở.
Ví dụ như nhân vật chính bị thương nên mất trí nhớ, cho nên không nhớ tại sao bản thân bị nhốt, cũng không nhớ bất cứ ký ức nào trong thế giới kịch bản.
Nhìn thấy cái tên phim này, Lý Đằng cảm giác có chút không tốt.
Hắn dùng tay sờ mó bốn phía……
Quả nhiên là bị giam.
Thế mà hắn đang nằm trong một cái quan tài!
Thoạt nhìn, là một bộ phim sống sót khỏi tuyệt cảnh?
Việc cấp bách nhất, là phải biết rõ cái quan tài này đang ở trên mặt đất, hay là dưới nền đất.
Lý Đằng thử gõ hai bên, lại gõ nóc quan tài.
Tình huống rất không ổn.
Chắc là hắn bị chôn ở dưới lòng đất khá sâu!
Mặc dù ở dưới lòng đất, nhưng tựa hồ không khí vẫn đủ dùng.
Hẳn là có lỗ thông khí?
Đầu có chút đau.
Lý Đằng đưa thay sờ sờ cái ót, có vết thương bị đánh, vẫn còn đang rỉ máu.
Lý Đằng chẳng quan tâm miệng vết thương, thò tay lục lọi bốn phía quan tài.
Rất nhanh hắn đã sờ được một chỗ.
Quả thật trên nóc quan tài có một cái lỗ thông khí, ngay phía trên ngực hắn.
Lý Đằng thử co chân lại, chúi đầu xuống dưới, thử nhìn vào cái lỗ thông khí kia.
Đường kính lỗ thông khí chỉ có 2 cm, hẳn là một cây ống sắt nối thẳng lên mặt đất.
Lỗ thông khí thẳng đứng, liếc mắt là có thể nhìn thấy nơi cuối cùng.
Là ánh sáng.
Có vẻ như lỗ thông khí đúng là nối thẳng tới mặt đất.
Nhìn ánh sáng cuối cái lỗ, có thể suy đoán ra đại khái chiều sâu quan tài.
Có lẽ……là hơn mười mét đi?
Thế này thì thoát cách nào?
“Phía trên có ai không? Phía trên có ai không?” Lý Đằng gào to vào lỗ thông khí.
Không có ai đáp lại.
Đúng vào lúc này, bên chân Lý Đằng đột nhiên vang lên tiếng nhạc chuông điện thoại, không gian trong quan tài cũng phát sáng lên.
Lý Đằng vội vàng ngẹo chân… Một cái, chậm rãi nhích di động lên trên, sau đó cầm vào trong tay.
Trên màn hình điện thoại hiển thị một dãy số xa lạ.
Lý Đằng nhấn nhận cuộc gọi.
Bên kia không nói gì, chỉ có tiếng hít thở nặng nề.
“Là người bắt cóc tôi phải không? Anh có yêu cầu gì?” Lý Đằng hỏi người kia một tiếng.
“Cậu nói xem? Lão Vương, cậu làm vợ tôi to bụng, cậu nói giải quyết chuyện này thế nào?” Đầu dây bên kia là một giọng nam.
“Ah……Ai, đầu tôi bị thương, tôi không nhớ rõ chuyện đã xảy ra, nếu quả thật đúng như vậy, tôi thật có lỗi, anh có yêu cầu gì, tôi sẽ cố gắng làm theo, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không thể nhốt tôi dưới này, nếu ở dưới này mãi mà nói, cũng không thể làm theo yêu cầu của anh, đúng hay không?”
Lý Đằng gần như đã hiểu ra tình cảnh của nhân vật mình đang hoá thân.
Lão Vương sát vách…!