Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 989: Chương 989: Tiên Tri (4)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhưng nếu như người bình thường không biết cách, cũng không thể khai giải phong ấn cứu lệ quỷ ra.

“Cha! Mẹ!” Lệ quỷ gào rít thê lương.

“Tố Tố! Tại sao con lại biến thành bộ dạng như vậy ?” Vợ chồng trung niên cất tiếng khóc.

……

Nửa giờ sau.

“Tôi đã đưa cha mẹ của cô tới nơi an toàn, cũng bố trí người khác phụng dưỡng bọn họ, nhân quả của cô đã chấm dứt, cô cũng nên đi đầu thai thôi.” Lý Đằng nói với lệ quỷ.

Bộ dạng của nó hiện tại, không thể nào ở lại nhân gian.

“Nhân quả phụ mẫu của tôi đã xong, thế nhưng nhân quả giữa tôi và anh còn chưa xong. ” Hiển nhiên lệ quỷ không có ý định bỏ qua dễ dàng như vậy.

“Nhân quả giữa tôi và cô? nhân quả gì chứ?” Lý Đằng hỏi thăm.

“Lúc trước anh đột nhiên xuất hiện, còn cứu tôi, nói cho tôi biết rất nhiều chuyện, tôi dựa theo lời của anh mà làm, thế nhưng, tôi đợi anh suốt 100 năm anh mới xuất hiện, anh có biết 100 năm qua tôi sống thế nào sao?

“Nỗi nhớ đối với anh, đã biến thành thù hận sâu nhất thế gian!”

“Tôi hận anh! Gã tình lang vô ơn bạc nghĩa! Hiện tại tôi không muốn rời đi! Tôi muốn giết anh! Tôi muốn biến anh thành lệ quỷ giống tôi, rốt cuộc không cách nào tách rời!” Lệ quỷ nói bằng giọng hung lệ.

Lý Đằng cảm thấy nhức đầu.

Mặc dù có phong ấn trấn áp, tạm thời lệ quỷ muốn giết hắn là chuyện không thể nào.

Thế nhưng, chấm dứt không được nhân quả của nó, sẽ không cách nào hoàn thành nhiệm vụ kịch bản lần này…!

Thật sự không nghĩ tới, cô nàng này còn yêu mến hắn? Chỉ thấy mặt một lần mà thôi, nàng liền yêu thích hắn? Bị một con lệ quỷ yêu mến, cũng không phải là chuyện gì tốt.

Nàng yêu mình điểm nào nhất ? Mình có thể thay đổi?

Không thể nói như vậy, nói như vậy, sẽ chỉ làm nàng càng thêm hận mình, càng thêm khó chấm dứt nhân quả giữa hai người.

“Kỳ thật, lúc trước tôi thấy cô cũng thầm mến trong lòng, không thể gặp mặt cô, tôi cũng có nỗi khổ tâm, tôi là người thích tu luyện, nếu muốn rời núi, nhất định phải được sư tôn đồng ý thì mới được.

“Sư tôn tôi vài ngày trước đã về cõi tiên, sau khi ông ấy chết, tôi mới có thể đi tìm cô, 100 năm này, tôi cũng nhớ cô từng phút từng giây, thậm chí đau khổ giày vò chính mình.”

Lý Đằng nói rất thâm tình.

Đều là diễn viên cấp bậc vai chính, diễn một hồi kịch thâm tình với NPC quỷ có gì khó khăn?

“Hừ! 100 năm này, anh không ngừng nhớ đến tôi? Thậm chí đau khổ tra tấn chính mình? Chứng minh thế nào?” Hiển nhiên lệ quỷ không tin lời bịa đặt của Lý Đằng.

“100 năm này, tôi dùng nỗi nhớ cô ghi thành bài hát, nếu như cô không tin, tôi có thể hát cho cô nghe.”

“Cô chờ một chút, tôi đi tìm một cây đàn tới.”

Sau một phút đồng hồ, bản thể Lý Đằng cầm lấy một cây đàn tới trong đình nhỏ ngoài đạo quán.

Hắn vừa gãy cổ cầm, vừa ca hát.

“Gió ven sông ngang ngược liều mình thổi, vô cớ lấy đi nước mắt của những người xa nhau, tình yêu mãnh liệt đó không thể nào trao được nữa, thương cảm một đêm rồi lại một đêm……

“Khi sợi ký ức quấn lấy quá khứ đứt đôi, nỗi hỗn loạn chiếm lấy nội tâm, có hoa làm bạn với bướm, chú nhạn cô đơn có thể tung bay, quanh quẩn một mình trong đêm tĩnh lặng……”

(chú thích: lời bài hát Bãi Cát Cô Đơn Lạnh Lẽo, có thể lên youtube nghe hết bài)

Tiếng ca nức nở nghẹn ngào, nghe đến, lệ quỷ bắt đầu khóc ròng.

“Lật giở cuốn nhật ký luôn mang bên mình, anh đã viết thật nhiều, tất cả về em……

“Đợi em đến héo mòn, nhớ giọt nước mắt của em, hạnh phúc hân hoan rốt cuộc là gì……

“Yêu tới đớn đau, đau tới oà khóc, khóc tới mệt nhoài, từng trang nhật ký đầm đìa cố chấp, ghi điều tốt đẹp nơi em……”

Lý Đằng tiếp tục đàn hát.

Lệ quỷ khóc đến càng ngày càng thương tâm.

(Lời bài hát Cuốn Nhật Ký của Trần Tuệ Lâm )

“Vẫn nhớ rõ mồn một lúc em tàn nhẫn thốt ra lời chia tay, trời đã xế chiều, mà ngỡ sức nóng mặt trời thiêu đốt cả ruột gan, hoàng hôn nơi cuối chân trời, như vạch một lời ly biệt, tình yêu vĩnh viễn chìm vào màn đêm.

“Vẫn còn nhớ rõ hình ảnh em đau khổ cùng cực rơi nước mắt, trong lúc bàng hoàng cảm thấy ngay cả nước mắt cũng khiến cõi lòng tan nát, hoàng hôn ở phía chân trời, cắt đứt vui sướng hạnh phúc, yêu sâu đậm thế nào cũng tan tành……”

“Đừng hát nữa! Lòng em đã nát!” Lệ quỷ cắt đứt lời Lý Đằng.

“Ai, em tin anh rồi sao?” Lý Đằng thở dài.

“Ừ, anh viết lời ca, quá thâm tình ! Làm cho em rất cảm động, em lại bắt đầu tin tưởng vào tình yêu !” Lệ quỷ trả lời Lý Đằng.

“Đáng tiếc người trẻ tuổi bây giờ, nghe không hiểu bài hát của anh.” Lý Đằng tiếp tục thở dài.

“Là bọn hắn không biết thưởng thức! Người già sống 100 tuổi như em, chỉ thích bài hát này! Ai dám nói những bài hát này không dễ nghe, em cắn chết hắn!” Lệ quỷ tỏ vẻ bất mãn.

“Cám ơn em, thiên kim dễ kiếm, tri âm khó cầu. Hôm nay gặp được tri âm như thế, đàn đứt dây cũng không tiếc !” Lý Đằng chỉ một ngón đứt đoạn dây đàn.

“Chiếu cố tốt cha mẹ của em, còn có con gái Lỵ Lỵ.” Lệ quỷ dặn dò Lý Đằng, chuẩn bị muốn tự bạo.

“Yên tâm đi.” Lý Đằng thở phào nhẹ nhõm.

“Vấn đề sau cùng.” Lệ quỷ lại do dự.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...