Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 964: Chương 964: Té Ngã (5)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Ăn cơm đi. ” Một gã đạo trưởng mời thôn phụ đến chăm sóc Lý Đằng.

“A…! A… A…! A…! ” Lý Đằng dốc sức liều mạng muốn nói cái gì.

“Anh an tâm dưỡng bệnh, đừng suy nghĩ nhiều, chúng tôi sẽ không bỏ anh, chỉ cần trong thôn còn có miếng ăn, sẽ có một phần của anh.” Thôn phụ an ủi Lý Đằng, sau đó cưỡng ép nhét một cái ống vào dạ dày Lý Đằng.

……

Một năm về sau.

Thân thể Lý Đằng càng ngày càng tốt.

Ngoại trừ không thể di chuyển, không thể nói chuyện, cũng không thể tự sát……

Những thôn dân cùng đạo sĩ này thoạt nhìn rất tốt, hơn nữa rất có tình người.

Cho dù mùa đông tuyết rơi ngập núi, ở bên trong vườn rau không có thu hoạch, bọn hắn đều bớt ra lương thực cho Lý Đằng, không cho hắn chết đói.

Lúc Lý Đằng ngậm miệng không chịu ăn cơm, thậm chí bọn hắn sẽ hạ dược đối với hắn, khiến hắn không có sức ngậm miệng, sau đó dùng ống đút thức ăn.

……

Hai mươi năm đi qua.

Thôn phụ chăm sóc Lý Đằng đã chết, nhưng Lý Đằng còn sống.

Lại đổi người phụ nữ trẻ tuổi khác chăm sóc hắn.

……

Lại là qua mấy chục năm.

Lý Đằng bảy mươi tám tuổi.

Nhưng hắn còn chưa có chết.

……

Rốt cục, Lý Đằng chết già vào lúc 95 tuổi.

……

Cuối cùng hắn đã tỉnh lại.

Nhìn Trương Manh Địch, Na Na ngủ say bên cạnh, còn có Thẩm Mộng Anh đang hôn mê, trong lòng Lý Đằng có trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Hắn mặc quần áo ra khỏi nhà, rời khỏi mảnh sân nhỏ, chạy đến sườn núi phía sau nhà.

Sau đó, gào rú trong bóng tối.

Nằm bất động trên giường suốt 70 năm, người cũng bị hỏng mất…!

Kịch bản chó má gì thế này…? Quá lừa người đi?

Nằm mộng có thể lâu như vậy?

Là cố ý bố trí kịch bản này tra tấn hắn sao?

Sau khi phát tiết một trận, Lý Đằng cởi quần, bắt đầu xả nước xuống chân núi.

Thế nhưng……

Xả hơn năm phút, thế mà vẫn chưa hết.

“Không thể nào? “

Lý Đằng choáng váng.

“Giấc mộng này chưa kết thúc sao…? Bảy mươi năm còn chưa đủ dài?

“Cho dù chết cũng không thể tỉnh lại từ trong mộng?

“Mẹ nó phải làm gì mới tỉnh đây…? “

Lý Đằng dùng hai tay ôm lấy đầu của mình, vô cùng thống khổ.

“Chồng à! Chồng ơi!”

Lý Đằng nghe được Trương Manh Địch đang gọi hắn.

Nhìn quanh bốn phía, trong bóng tối nhìn không rõ lắm.

Nhưng giọng nói của nàng, giống như đang bên cạnh hắn?

Một bàn tay lạnh như băng sờ trên mặt Lý Đằng.

Lý Đằng đang muốn thoát ra, lại phát hiện bản thân giãy giụa thế nào cũng chẳng thoát!

“A…! “

Một tiếng kêu sợ hãi, rốt cục Lý Đằng tỉnh lại.

Dưới ánh đèn dầu, Trương Manh Địch đang dùng tay sờ mặt hắn.

Na Na bên cạnh cũng ngồi dậy, đang dụi mắt.

Thẩm Mộng Anh cũng ngồi dậy, cau mày, hai mắt trống rỗng mà nhìn Lý Đằng.

Trong không khí tràn ngập một mùi kỳ quái.

Thân thể không thoải mái, giống như là bị nhốt trong sơn động tràn ngập dịch nhờn.

“Chồng à, có phải là anh uống nước quá nhiều hay không?” Trương Manh Địch rất uyển chuyển hỏi Lý Đằng một tiếng.

Rốt cục Lý Đằng có phản ứng.

Hắn……Hắn……

“Chồng à, anh đái dầm.” Trương Manh Địch nhịn không được che miệng nở nụ cười.

“Mẹ nó!” Lý Đằng muốn chửi cha mắng mẹ.

Hắn vì muốn bản thân tỉnh lại giữa đêm, cho nên uống vài chén nước.

Kết quả bị nhốt trong mộng cảnh không thể tỉnh lại.

Hơn nữa còn đái dầm.

Khiến cho 3 người kia tỉnh dậy.

Chuyện này không biết giải thích làm sao…?

Sau một lát, Lý Đằng nhớ ra cái gì đó.

Hắn vội vàng xốc lên tấm đệm bị ướt đẫm, tìm được la bàn bát quái ở phía dưới.

“Đinh! Kiểm trắc DNA trong chất lỏng, thành công khoá lại túc chủ.”

Khi Lý Đằng cầm lấy la bàn bát quái bị ướt, trong đầu hắn xuất hiện một giọng nói.

“Nhỏ nước tiểu nhận chủ?

“Thì ra cái đồ chơi này phải kích hoạt như vậy?”

Lý Đằng nhìn la bàn bát quái trước mặt mà cạn lời.

“Chồng à, không có gì, chuyện anh đái dầm bọn em sẽ không nói ra ngoài, sẽ không để người ngoài biết được, không mất mặt. ” Trương Manh Địch thấy Lý Đằng cầm lấy cái đĩa ngẩn người, vội vàng an ủi hắn vài câu.

“Ba ba đái dầm, ha ha ha……” Na Na tựa hồ nghe hiểu cái gì, ở bên cạnh cười phá lên.

“Na Na đừng cười!” Trương Manh Địch ngăn cản Na Na, sau đó lại che miệng của mình.

“Mẹ đang cười kìa.” Na Na phản đối, tại sao mẹ lại cười được?

“Chồng à, em đi nấu nước, anh tắm rửa một chút, em sẽ lấy quần áo sạch cho anh.” Trương Manh Địch mặc quần áo xuống giường, sau đó cầm đèn đi ra nhà bếp.

Lý Đằng cầm lấy la bàn bát quái cũng không phải đang ngẩn người, mà là đang tìm hiểu công năng của nó.

Nhưng ngoại trừ giọng nói vừa rồi trong đầu ra, cũng không thấy tình huống nào kỳ lạ, Lý Đằng dùng ý niệm thử trao đổi với hệ thống trong đầu.

Hắn cũng không thể điều khiển la bàn bát quái này làm việc, cảm giác tựa như cầm lấy một cái dĩa bình thường.

“Na Na con biết cái dĩa này dùng để làm gì không?” Lý Đằng hỏi Na Na một tiếng.

Cái la bàn bát quái này là do Na Na cảm ứng được, hẳn là nàng phải biết gì đó?

“Là một món đồ chơi sao? ” Na Na cũng lộ vẻ tò mò, thoạt nhìn nàng cũng không biết cái gì, hoặc là biết rõ cũng đã quên, nói không nên lời.

……

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...