Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 963: Chương 963: Té Ngã (4)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hiện tại hắn khó khăn lắm mới thuyết phục Trương Manh Địch giết mình, kết quả bị Thẩm Mộng Anh ngăn cản.

Thẩm Mộng Anh còn đập chết Trương Manh Địch!

“Chồng à! Cô ấy muốn giết anh…! ” Thẩm Mộng Anh ngồi xổm xuống giải thích với Lý Đằng.

“Là anh bắt cô ấy giết anh, em……Được rồi, nếu như em chém chết anh, anh sẽ không trách em nữa.” Lý Đằng nói với Thẩm Mộng Anh.

“Làm sao mà em lại giết anh? Em không có độc ác như nàng ta.” Thẩm Mộng Anh vội vàng lắc đầu.

“Nàng ác độc cái gì? Nàng dựa theo lời anh mà làm, em giết nàng làm gì? Mau giết anh đi!” Lý Đằng rống lớn một tiếng với Thẩm Mộng Anh.

Ánh mắt Thẩm Mộng Anh đột nhiên có chút ngốc trệ, nàng hờ hững liếc qua Trương Manh Địch, sau đó lại cầm ghế gỗ, chuẩn bị đập đầu Trương Manh Địch.

“Đừng đánh mẹ tôi!” Na Na từ cạnh cửa vọt vào, ngăn ở trước người Thẩm Mộng Anh.

Thẩm Mộng Anh vẫn đập ghế xuống, đúng lúc nện trúng trên đầu Na Na.

Na Na nằm ở trên người Lý Đằng, hai con mắt trống rỗng nhìn về phía Lý Đằng.

“Em……em……em vừa rồi……đã làm gì? ” Đầu óc Thẩm Mộng Anh tựa hồ lại tỉnh táo, nàng nhìn thấy xác chết Trương Manh Địch cùng Na Na trên mặt đất, cả người run rẩy kịch liệt.

“Giết anh đi, mau giết anh. Dùng dao phay, chém vào cổ anh.” Lý Đằng ra lệnh cho Thẩm Mộng Anh.

Thẩm Mộng Anh khóc rống lên, nàng cầm dao phay ở đưới đất.

Thế nhưng, nàng cũng không có cầm dao phay chém cổ Lý Đằng, mà là cứa vào cổ họng mình……

Vô số máu tươi từ động mạch cổ bắn ra.

Nàng té xuống trên người Lý Đằng, chậm rãi không còn hơi thở.

“Đậu moá!”

“Đây là hậu quả khi lấy hai vợ?”

Lý Đằng chết lặng.

Ba người thân đều chết sạch, hắn muốn tìm người giết mình cũng khó có khả năng.

Hơn nữa thoạt nhìn, lần này nếu như hắn không chết, thì không còn cách tỉnh lại từ giấc mộng.

Không tay không chân, cũng không có ai giúp đỡ, hiện tại hắn muốn chết cũng không chết được.

Thật sự không còn cách nào.

Hiện tại Lý Đằng quyết định cắn lưỡi tự sát.

Trước kia hắn đọc qua mấy cách trên mạng, nói cắn lưỡi có khả năng sẽ đau chết, hoặc là cắn đứt động mạch máu trên lưỡi sẽ mất máu mà chết, hay hoặc là cắn đầu lưỡi cản khí quản chết ngạt.

Mặc dù những ý kiến này cũng không quá khoa học, nhưng hiện tại Lý Đằng đã hết sự lựa chọn.

Hắn có thể làm, chỉ có thể tự cắn đầu lưỡi.

“Đau! Đau chết bố mày!”

Lý Đằng thử cắn cắn, xúc giác thần kinh trên đầu lưỡi rất mẫn cảm, sau khi cắn thì rất đau, đau đến mức hắn hết sức cắn tiếp.

Nhưng Lý Đằng có ý chí sắt đá, tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Trải qua nhiều lần cố gắng thử nghiệm, cuối cùng Lý Đằng đã cắn đứt một đầu lưỡi, sau đó há to miệng để cho đầu lưỡi rơi vào trong miệng, ý đồ kết hợp ba thứ, làm cho mình đau chết, mất máu mà chết, cùng với chết ngạt.

Kết quả……

Ngoại trừ khiến cho hắn càng ngày càng tỉnh ra, hắn không có chảy quá nhiều máu, cũng không có bị ngạt thở, chẳng qua là khiến bản thân càng thêm thống khổ, sống không bằng chết.

“Kịch bản lần này, nếu như mình chết đi, nhất định là cái chết ngu xuẩn nhất.” Lý Đằng nhịn không được mắng to.

……

Mỗi lần Lý Đằng mê man, đều hy vọng bản thân có thể tỉnh lại.

Thế nhưng, sau khi tỉnh lại, hắn vẫn ở trong nhà, trên người có ba bộ thi thể.

Một ngày sau đó, lũ chuột bắt đầu gặm xác chết, nhưng không đến cắn Lý Đằng.

Lý Đằng hi vọng chúng có thể tới cắn mạch máu chỗ cổ của hắn, để cho hắn mất máu mà chết.

Nhưng chúng không nể mặt.

Hai ngày trôi qua.

Ba ngày trôi tới.

Bốn phía càng ngày càng thối.

Mùi xác thối.

Trương Manh Địch, Thẩm Mộng Anh, Na Na bị lũ chuột gặm không còn gì, còn xấu hơn ác quỷ.

Trái lại mộng cảnh này tuân thủ với quy tắc bình thường, Lý Đằng cảm giác thân thể của mình có lẽ cũng đã đau nhức.

Mặt khác, hắn cũng trở nên càng ngày càng suy yếu.

“Đây là chuyện tốt, mấy ngày nữa mình sẽ chết khát, hoặc là chết đói.”

Lý Đằng an ủi chính mình.

Lại qua một ngày.

Lý Đằng tỉnh lại từ mơ màng, cảm giác có rất nhiều người đang nói chuyện, hắn đột nhiên tỉnh lại.

Kết quả phát hiện là vài tên đạo sĩ, còn có cán bộ thôn.

“Hắn còn sống! “

Có người nhìn thấy Lý Đằng mở mắt, vì vậy bu lại.

Thậm chí bọn hắn còn làm cáng cứu thương, đặt Lý Đằng ở trên cáng cứu thương, sau đó đưa Lý Đằng vào trong đạo quán.

Bọn hắn giúp đỡ Lý Đằng làm sạch vết thương, còn tìm cho hắn một ít thức ăn lỏng, ý đồ cứu sống hắn.

Lý Đằng phát hiện chính mình suy yếu cực độ, rõ ràng lại còn một tia sinh cơ, tựa hồ muốn sống tiếp.

Điều này khiến cho hắn vô cùng tức giận.

Thế nhưng, bởi vì sau khi té ngã hắn đã làm một chuyện ngu xuẩn……Cắn đứt đầu lưỡi của mình, dẫn đến hắn không thể nói chuyện, không thể bảo bọn họ đừng cứu hắn.

Hiện tại, xem như hắn đã lĩnh ngộ được câu nói “muốn sống không được, muốn chết không xong”.

“Chậc chậc……Quá thảm rồi……”

“Đúng vậy ! Đột nhiên ngã thành bộ dạng như vậy, người trong nhà cũng chết rất kỳ lạ, còn lại một mình hắn……”

“Cổ đã gãy, hiện tại đầu lưỡi cũng đã đứt, chuyện này đau đớn thế nào…! “

Người vây xem nhỏ giọng nghị luận.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...