Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 960: Chương 960: Té Ngã (1)
Bước vào nhà vệ sinh, đặt đèn dầu ở bệ cửa sổ, cởi quần đang chuẩn bị xả nước, Lý Đằng chợt nhíu mày.
Chỗ hố phía dưới, nhưng hiện tại là một mảnh đất cát?
Cảm giác……Có chút không đúng…!
Lý Đằng mắc tiểu, hay là trước tiên cứ đái đã.
Đái suốt 5 phút, cảm giác vẫn rất mắc tiểu, có vẻ như đái mãi mà không hết.
“Kỳ thật, mình không có tỉnh, chỉ là đang nằm mơ, cho nên mặt đất nhà xí mới có thể biến thành đất cát, hơn nữa đái hoài không hết.” Trong nháy mắt Lý Đằng đã hiểu ra.
“Mình phải nghĩ cách tỉnh lại.” Lý Đằng suy nghĩ.
Dựa theo kinh nghiệm, phương thức tỉnh lại từ giấc mơ, chính là ngã từ trên cao.
Lý Đằng đi ra ngoài sân, trèo lên trên bàn ăn, sau đó ngửa mặt lên trời ngã xuống phía sau.
Ầm !
Mùi vị tanh nồng.
Chấn động kịch liệt.
Đau nhức kịch liệt.
Đau đến mức khiến cho cả người Lý Đằng đổ mồ hôi lạnh.
Hắn phát hiện ra……
Vừa rồi ngã xuống đất cũng không giúp hắn tỉnh lại, ngược lại khiến cho đầu hắn va chạm với mặt đất cứng rắn.
May mắn dưới sân là đất cát, mà không phải nền xi-măng, bằng không thì lúc này hắn đã vỡ sọ, óc bắn tung toé.
Nhưng cho dù là đất, hắn rơi cũng không nhẹ.
Thân thể tựa hồ đã mất khống chế, không còn sức lực, căn bản cũng hết cách bò dậy.
“Chẳng lẽ lại……Đây không phải cảnh trong mơ? ” Lý Đằng nghĩ thôi đã thấy sợ.
“Không thể nào…! mặt đất nhà xí, không thể nào là đất cát, hắn cũng không thể đái suốt 5 phút mà không hết, những thứ này đều chỉ xảy ra trong mộng mới có thể giải thích được.” Lý Đằng khó khăn tự hỏi.
“Cũng có thể, mình còn chưa tỉnh, chẳng qua là giấc ngủ quá sâu, hoặc là nói, cách té từ trên cao, không thể thực hiện được trong thế giới kịch bản này.” Lý Đằng cũng nghĩ đến một loại khả năng khác.
Hiện tại phải làm gì đây?
Nếu như chìm trong giấc mộng này không cách nào tỉnh lại, có thể sẽ rất phiền phức.
Than trong chậu không có người thêm vào mà nói, những thứ cô hồn dã quỷ kia sẽ thừa dịp bọn hắn chìm vào giấc ngủ, ý đồ cướp lấy thân thể của bọn hắn.
Lá bùa của đạo trưởng cũng không thể bảo vệ thôn dân hoàn toàn, nói không chừng những thôn dân này đã sớm bị cô hồn dã quỷ cướp lấy thân thể, thậm chí bị xâm chiếm nhiều lần, thế nhưng một ít quỷ hồn đoạt xá cũng không thể chủ động bại lộ chính mình.
Trong thôn này nguy cơ tứ phía, hắn vẫn có chút khinh thường, có lẽ nên thay phiên trực đêm cùng Trương Manh Địch.
Cách dựa vào uống nước để mắc tiểu, hiển nhiên đã thất bại.
Hiện tại nên làm thế nào?
“Manh Địch! Na Na! ” Lý Đằng thử hô vài tiếng.
Mặc dù thân thể của hắn không thể di chuyển, thế nhưng có thể gào to.
“Manh Địch! Na Na! Manh Địch! Na Na! “
Lý Đằng tiếp tục hô hào.
Rốt cục, có người vội vã chạy ra từ trong phòng.
Là Trương Manh Địch.
“Chồng à, anh bị gì vậy?” Trương Manh Địch chỉ mặc quần áo ngủ, thấy Lý Đằng nằm trên mặt đất, dưới đầu vẫn còn đổ máu, không khỏi sợ hãi lên tiếng.
“Anh không cẩn thận ngã sấp xuống. ” Lý Đằng không biết nên giải thích thế nào loại chuyện này.
“Em đỡ anh đứng lên.” Trương Manh Địch thò tay thử đỡ Lý Đằng từ dưới mặt đất.
Thế nhưng, thân thể Lý Đằng hoàn toàn không nghe điều khiển, cảm giác hẳn là ngã gãy xương cổ, dẫn đến liệt nửa người.
Hơn nữa, nàng chỉ lay Lý Đằng một chút, Lý Đằng liền đầu váng mắt hoa, khó chịu dị thường.
Trương Manh Địch không dám di chuyển Lý Đằng, nàng lấy chăn,mền ra trùm lên trên người Lý Đằng, lại đốt chậu than cạnhk Lý Đằng.
“Em vào phòng ngủ, tìm một cái la bàn bát quái dưới chăn? Lấy tới đây có lẽ sẽ có tác dụng với anh.” Lý Đằng dặn dò Trương Manh Địch.
Trương Manh Địch trở lại trong phòng ngủ tìm tìm, nhưng hai tay trống trơn mà trở ra, nói không thấy được la bàn bát quái.
Lý Đằng lại miêu tả chi tiết chỗ hắn cất giấu, Trương Manh Địch lại trở về phòng ngủ một chuyến, vẫn không tìm được.
“Lão công, tại sao anh bị thương nặng như vậy? Em đi vào thôn tìm người giúp một phen.” Trương Manh Địch rất là đau lòng.
“Không cần, trong đêm em đừng chạy loạn khắp nơi, anh ngủ một giấc thì tốt rồi.” Lý Đằng vừa đau đớn vừa khó chịu, mí mắt cũng cảm thấy nặng nề.
Trương Manh Địch vuốt mặt Lý Đằng, bất tri bất giác Lý Đằng liền ngủ rồi.
……
Lý Đằng bị tiếng nói chuyện đánh thức.
Còn có giọng nức nở của Trương Manh Địch.
Còn có tiếng mấy người đàn ông.
Lý Đằng mở to mắt nhìn nhìn.
Trời đã sáng.
Là hai gã đạo sĩ còn có hai gã cán bộ thôn đang ở trong sân nhà hắn.
Chính hắn……Rõ ràng còn ngủ trên mặt đất!
Không thể nào?
Một màn ngày hôm qua không phải nằm mơ?
Mà là thật sự?
Quá ác?
Cái ác mộng này còn chưa kết thúc?
“Thương thế của hắn quá nặng, không thể cứu được.” Đạo sĩ nói.
“Đạo trưởng, thật sự hết cách? Có thể mời sư tôn các ngài tới xem hay không.” Trương Manh Địch nói.
“Vì hôm qua cứu vợ của hắn, sư tôn đã bị tổn thương nguyên khí, hiện tại đang bế quan dưỡng thương, không có khả năng đi ra.” Đạo sĩ từ chối thỉnh cầu Trương Manh Địch.
Mấy người trong sân lại nói mấy câu cùng Trương Manh Địch, liền quay người rời đi.