Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 958: Chương 958: Kể Chuyện Xưa (2)
Cả nhà ở lỳ trong bếp không phải là ý hay.
Lý Đằng đốt đuốc dọn qua phòng ngủ, sau đó cũng khiêng Thẩm Mộng Anh tiến vào phòng ngủ, đặt nàng ở trên giường.
Hắn cũng chuyển số than nắm trong nhà tới đây, có thể bỏ thêm than bất cứ lúc nào.
Mở một cánh cửa sổ, nhà chính cũng mở nốt, để tránh cho trong phòng thiếu oxy trúng độc.
Bởi vì nguyên nhân Na Na, Lý Đằng mới biết được đốt than nắm thì có thể đuổi quỷ, khẳng định những đạo sĩ kia biết rõ, còn có mấy người cán bộ thôn có lẽ cũng biết.
Đoán chừng thôn dân bình thường sẽ không biết nhiều.
Những thứ cô hồn dã quỷ du đãng trong đêm này không có tính công kích cao, cho nên cũng không khiến cho các thôn dân quá cảnh giác, vị đạo trưởng kia cũng không có nhắc nhở thôn dân ở mặt này, chỉ bắt các thôn dân không rời nhà vào ban đêm.
Nhưng những thứ cô hồn dã quỷ này cũng không phải là loại yếu nhớt, một khi ai đó rơi vào trạng thái suy yếu, chúng sẽ sẽ thừa cơ ào ra, ý đồ cắn nuốt năng lượng thần hồn, cướp đoạt quyền khống chế thân thể.
Cũng may một màn này bị Na Na thấy được, cũng giúp cho Lý Đằng biết rõ đang xảy ra chuyện gì, có thể đốt than nắm để chống lại bọn chúng.
Bước tiếp theo chính là nghĩ cách tích trữ than nắm.
Mặt khác, còn phải nghĩ cách giúp Thẩm Mộng Anh tỉnh lại, hỏi nàng chuyện xảy ra ở cửa thôn, đã gặp cái gì, có lẽ đây chính là mấu chốt phá giải kịch bản lần này.
Chờ đến buổi sáng xem nàng có tỉnh lại hay không.
Đối với tình huống hiện tại của nàng, Lý Đằng cũng chẳng có biện pháp.
“Vì lý do an toàn, buổi tối tất cả mọi người ngủ trong phòng này, ngủ chung.” Lý Đằng nói với Trương Manh Địch cùng Na Na một tiếng.
“Dạ! Dạ! Con muốn ngủ ở giữa ba và mẹ!” Na Na lộ ra rất hưng phấn.
Trương Manh Địch cũng không có ý kiến gì.
Trong đêm, xung quanh thôn đều là một mảnh đen kịt.
Không có điện thoại, không có mạng internet, không có TV, chẳng có gì để giải trí.
Cho nên, sau khi dàn xếp xong, người một nhà chẳng có gì để làm, chỉ có thể ngủ.
“Ba ba, kể chuyện xưa cho con nghe đi.” Na Na nằm ở giữa Lý Đằng cùng Trương Manh Địch, nói với Lý Đằng.
“Tốt……
“Trước kia có một ngọn núi, trên núi có ngôi miếu, trong miếu có một hòa thượng……
“Hòa thượng cưới ba người vợ……”
“Có một ngày, hắn nói vợi cả, em đi xách một thùng nước……”
Lý Đằng không biết truyện cổ tích gì, chỉ có thể tự chế.
“Hòa thượng không thể lấy vợ.” Trương Manh Địch ở bên cạnh sửa lời.
“Anh nói chính là……hòa thượng nước ngoài.” Lý Đằng nghĩ một chút bèn bổ sung.
“Hoà thượng nước ngoài có thể lấy vợ ư?” Trương Manh Địch có chút nghi hoặc.
“Mẹ đừng ngắt lời!” Na Na mất hứng nói.
“……”
Câu chuyện Lý Đằng không giúp Na Na ngủ ngon, kể một hồi, ngược lại khiến Trương Manh Địch chìm vào giấc ngủ.
Nhưng Na Na càng ngày càng tỉnh, khiến cho một mình Lý Đằng phải kể tiếp.
Cuối cùng Lý Đằng cũng ngủ gật, cho thêm than đá vào chậu than, trở lại trên giường nằm xuống liền có chút buồn ngủ.
“Ba ba đừng ngủ, con kể chuyện xưa cho ba nghe được không?” Na Na dùng sức kéo mí mắt Lý Đằng, không cho hắn nhắm mắt.
“Tốt. “
“Thỏ con ngồi thuyền, gặp được một con sói xám lớn đang chèo thuyền, lão sói xám nói, ngươi cho ta ăn, ta mới cho ngươi ngồi thuyền……” Na Na bắt đầu nói về truyện cổ tích.
Lý Đằng lại bắt sụp mí mắt.
Ánh mắt Na Na long lanh dựa vào người Lý Đằng, nhìn thấy Lý Đằng nhắm mắt, liền dùng tay mở mắt hắn ra.
“Trong thôn có một căn phòng, đằng sau phòng có tảng đá, dưới tảng đá có một đồ vật phát sáng, hình cầu, nửa tối nửa sáng, con nói với mẹ, nhưng mà mẹ không tin……”
Na Na tiếp tục câu chuyện.
“Na Na con mới vừa nói cái gì? “
Lý Đằng mơ mơ màng màng nghe được Na Na kể chuyện, nhưng lại đột nhiên tỉnh lại.
“Bé thỏ con……”
“Không phải bé thỏ con, là căn phòng, tảng đá, đồ vật sáng lên, hình cầu, nửa tối nửa sáng.” Lý Đằng nhắc nhở Na Na.
“Ừ, đằng sau phòng có tảng đá, dưới tảng đá có một đồ vật phát sáng, hình cầu, nửa tối nửa sáng. ” Na Na nhẹ gật đầu.
“Bây giờ con còn nhớ chỗ tảng đá kia ở đâu không? ” Lý Đằng lại hỏi.
“Nhớ rõ, chính là căn phòng bỏ hoang phía sau viện.” Na Na trả lời.
“Na Na có thể dẫn ba ba đi xem một chút, chúng ta đi lấy đồ vật tròn tròn phát sáng, nửa trắng nửa đen kia chơi có được hay không? ” Lý Đằng nói với Na Na.
“Được!”
“Nói nhỏ chút, xuỵt……Đừng đánh thức mẹ con.”
“Dạ, nói nhỏ chút, xuỵt……” Na Na vội vàng gật đầu.
Lý Đằng ôm lấy cái hũ, trong hũ bỏ chút than nắm để chiếu sáng, lại tìm đến một cái lồng sắt để treo, sau đó nắm tay Na Na lén lút ra cửa.
Na Na rất quen thuộc địa hình, sau khi ra sân liền dẫn Lý Đằng đi vòng qua sau nhà, đi hơn trăm bước chỗ sườn núi, đi tới bên cạnh một căn nhà bỏ hoang đã lâu.
Nhà bỏ hoang này ở cũng có sân nhỏ, tường viện sụp hơn phân nửa, hiển nhiên là do thôn dân xây dựng, nhưng có thể chủ nhà đã bỏ đi, hoặc là qua đời, cho nên căn nhà này bị bỏ hoang.
Na Na dẫn Lý Đằng đi tới đằng sau sân nhỏ.