Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 957: Chương 957: Kể Chuyện Xưa (1)
“Tới đây nắm tay của anh. ” Lý Đằng nói với Trương Manh Địch.
Rất nhanh, một bàn tay lạnh buốt theo giọng nói vươn tới, sờ trên người Lý Đằng, sau đó sờ tay Lý Đằng, thuận thế nắm lấy tay hắn.
Còn có một bàn tay của đứa trẻ, bắt lấy ống quần Lý Đằng.
“Chồng à! Tay nó lạnh như băng! Nó là quỷ! Nhanh đẩy nó ra đi!” Trương Manh Địch ở một góc đường khác lo lắng nói.
“Tay của nàng lạnh như băng, thế nhưng, tay của nàng vẫn luôn lạnh như vậy…!” Lý Đằng cười lạnh một tiếng, nắm chặt lấy bàn tay lạnh như băng kia.
Những thứ quỷ này không có cơ thể, chỉ có thể bắt chước tiếng người sống từ trong bóng đêm, bắt nó nắm tay, nó không dám bắt thì sẽ lộ nguyên hình.
Mặt khác, Lý Đằng có cảm giác quen thuộc bàn tay Trương Manh Địch, cặp vợ chồng già, dưới tình huống nhắm mắt lại, nếu như không nhận ra tay vợ của mình, trăm phần trăm chính là tra nam.
“Cám ơn anh đã tin em.” Trương Manh Địch lôi kéo tay Lý Đằng tiếp tục chạy về nhà.
Bàn tay lạnh buốt của nàng cũng được Lý Đằng sưởi cho ấm áp.
Còn có chỗ khác được sưởi ấm, đó chính là trái tim của nàng.
Rốt cục, cả nhà đã về trước mảnh sân.
Ngay lúc sắp sửa bước vào sân, một góc hẻo lánh chỗ tường viện, có một lá bùa bị thiêu đốt, nhanh chóng hóa thành tro tàn.
“Quỷ quá mạnh, lá bùa của đạo trưởng vốn không có nhiều pháp lực, cho dù chúng ta trốn ở trong nhà, cũng chẳng khác gì ngoài thôn là mấy.” Lý Đằng nhìn thấy lá bùa bị cháy liền nhíu mày.
“Vậy làm sao bây giờ? ” Trương Manh Địch cũng rất sợ.
“Trước tiên đốt đèn lên.” Lý Đằng nhắc nhở Trương Manh Địch.
Hai người đi vào trong sân, đóng cửa sân lại, sau đó tiến vào nhà chính, đóng lại cửa nhà chính, Trương Manh Địch lần mò một hồi, đã tìm được diêm, muốn đốt đèn dầu lên.
Thế nhưng, vừa mới quẹt diêm, lửa liền tắt ngúm.
Cửa nhà chính đã đóng chặt, nhưng vẫn toát ra gió lạnh.
“Trong phòng bếp còn lửa không?” Lý Đằng nhớ ra cái gì đó, vội vàng hỏi Trương Manh Địch một tiếng.
“Có lẽ chưa tắt hoàn toàn? Bên trong có rất nhiều than hòn.” Trương Manh Địch trả lời Lý Đằng.
“Đi, cầm theo đèn dầu, chúng ta tiến vào phòng bếp.” Lý Đằng dặn dò Trương Manh Địch một tiếng, sau đó ôm lấy Thẩm Mộng Anh vẫn đang hôn mê, mở cửa nhà chính ra, lần mò đi tới phòng bếp.
Trong phòng bếp cũng một mảnh đen kịt, nhưng dùng củi đút vào, ở bên trong lòng bếp còn có một chút than đá chưa đốt hết phát ra ánh sáng màu đỏ yếu ớt, nhưng bộ dạng chuẩn bị sắp tắt.
Lý Đằng tìm đến một cái ghế nằm thả Thẩm Mộng Anh lên trên.
Sau đó đút chút ít lá thông khô ráo vào trong bếp, rất nhanh dưới lò liền bốc lên lửa lớn, sau đó hắn lại thả thêm chút than nắm vào, những thứ than nắm này vừa bị nung đỏ, Lý Đằng lại tìm đến một chậu than, bỏ những cục than cháy đỏ vào trong chậu than, lại thả thêm càng nhiều than nắm vào.
Ánh lửa phát ra từ chậu than, nhanh chóng chiếu sáng phòng bếp.
“Vừa rồi thật nhiều người, đều muốn bắt dì Thẩm, hiện tại đã trốn đi.” Na Na nói với Lý Đằng một tiếng.
“Sau khi đốt những than nắm này, có hiệu quả đuổi quỷ, tốt hơn lá bùa, thế nhưng một vài đạo sĩ thúi cũng không nói cho chúng ta biết, nói cái gì hiệu quả trận pháp……” Lý Đằng nhớ lại một màn ở cửa thôn.
Cửa thôn có đặt sẵn 5, 6 đống lửa than.
Đoán chừng khẳng định trong thôn có người biết rõ than nắm có thể đuổi quỷ, nhưng nguyên nhân không nói ra……Hẳn là sợ nhà nào cũng biết, đều đi đốt vô số than đá, khiến cho mỏ than nhanh chóng cạn kiệt?
Xem ra ngày mai phải kiếm thêm điểm tích lũy, đổi chút than nắm mang về nhà.
“Nàng ta có sao không? ” Trương Manh Địch nhìn về phía Thẩm Mộng Anh đang bất tỉnh trên ghế dựa.
Lý Đằng dò xét hơi thở cùng nhịp tim Thẩm Mộng Anh một phen, cảm giác vẫn rất yếu ớt.
“Anh không nên cho nàng ta rời thôn.” Trương Manh Địch nhỏ giọng nói một câu.
Lý Đằng không thể giải thích cho Trương Manh Địch chuyện này……Nói Thẩm Mộng Anh chỉ là dò đường giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ kịch bản?
Mặc dù Trương Manh Địch cùng Na Na là NPC, nhưng sau khi Lý Đằng tiến vào thế giới kịch bản, vẫn xem các nàng là người nhà mà đối xử.
“Nàng ta không có việc gì, anh sẽ chữa bệnh cho nàng.” Lý Đằng trầm mặc một hồi, bèn trả lời Trương Manh Địch.
“Có cần pha cho nàng chút nước ấm?” Trương Manh Địch lại hỏi Lý Đằng một tiếng.
Từ lúc Thẩm Mộng Anh tiến vào thế giới kịch bản, theo bản năng có chút mâu thuẫn với Trương Manh Địch, nhưng Trương Manh Địch là NPC kịch bản, tựa hồ đã tiếp nhận tình trạng một vợ nhiều chồng trong thôn, cũng không có biểu hiện bất mãn với Thẩm Mộng Anh, ngược lại sau khi Thẩm Mộng Anh hôn mê, vẫn tương đối quan tâm an nguy của nàng.
“Em đi pha một chén tới đây, anh thử xem. ” Lý Đằng nhẹ gật đầu.
Trương Manh Địch rót một ly nước ấm mang tới, Lý Đằng đút cho Thẩm Mộng Anh uống một ngụm nhỏ.
Thẩm Mộng Anh theo bản năng uống một ngụm, có vẻ như tình huống tốt hơn dự đoán.
Không biết có phải là tác dụng từ ngọn lửa hay không, hoặc là ánh lửa phát ra từ loại than này có tác dụng xua đuổi ma quỷ, khi không còn ma quỷ bám theo, hơi thở cùng nhịp tim của Thẩm Mộng Anh dần dần bình phục.