Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 956: Chương 956: Cửa Thôn (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Đừng có đi tiếp! Đống lửa cuối cùng, đi qua là không trở về được đâu!” Vài gã đạo sĩ thấy Thẩm Mộng Anh bước tới đống lửa cuối cùng, tiếp nữa là qua cầu đá, vẫn nhịn không được hô gọi nàng trở về.

Thẩm Mộng Anh quay đầu nhìn lại, nhưng vẫn vượt qua đống lửa, đi xuống cầu đá.

Lý Đằng giao Na Na cho Trương Manh Địch, cũng đi tới vài bước, nhìn xem Thẩm Mộng Anh bên kia cầu đá.

Thẩm Mộng Anh vừa qua cầu đá, liền đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Lại một lát, nàng đột nhiên khóc lớn gào to, sau đó vừa gào khóc vừa chạy ra ngoài bóng tối, sau đó lại phát ra tiếng kêu cực kỳ thảm thiết.

Lý Đằng vội vàng vọt tới, ý đồ kéo nàng trở về.

Cùng lúc đó, một lão già mặc đạo bào dùng tốc độ nhanh hơn Lý Đằng nhún người bay lên, trong miệng tụng niệm chú ngữ, một hơi ném ra hơn chục lá bùa.

Hơn mười lá bùa bắn ra ngoài, nổ tung trước người Thẩm Mộng Anh giống như mấy chục quả lựu đạn.

Lý Đằng vội vàng xông tới kéo Thẩm Mộng Anh trở về.

Vài tên đạo sĩ cũng xông qua đống lửa, kéo lão già mặc đạo bào vào trong thôn.

Thẩm Mộng Anh nằm trong ngực Lý Đằng đã hai mắt nhắm nghiền, tựa hồ hôn mê rồi.

Lão già mặc đạo bào bị vài tên đạo sĩ kéo trở về, che ngực phun một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Đạo trưởng ngài có sao không?”

“Đạo trưởng! “

“Đạo trưởng! Cô gái kia tự tìm đường chết! Đạo trưởng ngài hà tất mạo hiểm đi cứu nàng?”

“Đạo trưởng! ngài không thể xảy ra chuyện…! “

Vài tên đạo sĩ cùng cán bộ thôn vây quanh người lão già, sau đó có chút oán hận liếc nhìn Thẩm Mộng Anh trong ngực Lý Đằng.

“Ai, bần đạo vừa khéo tuần tra qua đây, thấy một màn như vậy, không thể thấy chết mà không cứu được.” Lão già mặc đạo bào thở dài.

“Cám ơn đạo trưởng, cám ơn các vị ra tay cứu giúp.” Trương Manh Địch ôm Na Na đi qua nói lời cảm ơn.

“Nhanh về nhà đi, vốn là rất khó, đừng tiếp tục làm loạn nữa!” Hai gã cán bộ thôn tức giận quát.

“Thực xin lỗi, tôi sẽ khuyên bọn họ. ” Trương Manh Địch nói vài câu xin lỗi, lúc này mới về tới bên cạnh Lý Đằng.

Lý Đằng đã kiểm tra hơi thở cùng nhịp tim của Thẩm Mộng Anh, khá tốt, không chết, nhưng mà có chút suy yếu.

“Đạo trưởng, nàng có thể chết hay không? Có cách gì cứu nàng ta không?” Trương Manh Địch nhìn thấy tình huống Thẩm Mộng Anh, chỉ đành nhắm mắt đi qua hỏi lão già.

Sắc mặt mấy người khác đều có chút khó coi.

“Khó mà nói, phải xem vận mệnh của nàng, có thể gắng gượng qua đêm nay mới có hy vọng, bất quá đêm nay, bần đạo cũng hết cách cứu chữa nàng ta, các người cố gắng canh giữ nàng ta, đừng có chạy loạn khắp nơi. ” Lão già mặc đạo bạo trả lời Trương Manh Địch.

“Cám ơn đạo trưởng, thực xin lỗi, đã gây phiền phức cho các ngài.” Trương Manh Địch ủ rũ trở về.

Chuyện đã tới nước này, Lý Đằng cũng hết cách, chỉ có thể dìu Thẩm Mộng Anh, dẫn Trương Manh Địch cùng Na Na trở về nhà.

Trương Manh Địch một tay ôm Na Na, một tay cầm đèn lồng.

Lý Đằng một tay dìu Thẩm Mộng Anh cầm nốt ngọn đèn còn lại.

“Mụ mụ, thật nhiều người đi theo chúng ta.” Na Na núp trong Trương Manh Địch nhìn xem bốn phía, sau đó nói nhỏ cho Trương Manh Địch.

“Không có gì, chúng ta mau chóng về nhà thôi. ” Trương Manh Địch có vẻ sợ hãi, nhưng vẫn an ủi Na Na.

“Bọn hắn……đang muốn bắt dì Thẩm.” Na Na lại nói một tiếng.

“Chúng ta mau trở về nhà. ” Trương Manh Địch thả Na Na trên mặt đất, lôi kéo tay của nàng chạy chậm, sau đó để Lý Đằng chạy theo các nàng.

Chạy được một đoạn, một cơn gió lạnh thổi qua, khiến cho đèn lồng trong tay Lý Đằng cùng Trương Manh Địch cùng tắt ngúm.

Bốn phía lập tức rơi vào một mảnh tối đen.

Đèn lồng tương đương với một cái lồng chụp, bảo hộ ngọn lửa bên trong, nhưng loại tình huống này vẫn tắt, chứng tỏ gió thổi tắt đèn khôn phải bình thường.

“Mụ mụ, bọn hắn đang bắt dì Thẩm!” Trong bóng tối, Na Na lại mở miệng.

“Na Na nắm chặt tay mẹ! Chồng ơi, anh chạy theo bọn em! Em nhớ đường trở về!” Trương Manh Địch hô một tiếng với Lý Đằng, sau đó vừa chạy, vừa hô một hai.

“Tốt. ” Lý Đằng lên tiếng, bây giờ trời tối đen không thấy năm ngón, hắn cũng chẳng quen đường trong thôn, chỉ có thể dựa vào giọng nói của Trương Manh Địch để phán đoán chạy phía nào.

Tại một ngã ba, giọng nói Trương Manh Địch đột nhiên chia làm hai hướng, lần lượt phát ra ở hai hướng.

Lý Đằng không khỏi nhíu mày, xảy ra vấn đề lớn rồi.

Hẳn là khí tức Thẩm Mộng Anh yếu ớt, những cô hồn dã quỷ này ý đồ chiếm đoạt thân thể của nàng, hiện tại đang sử dụng huyễn cảnh tấn công, bắt chước giọng nói Trương Manh Địch ý đồ cho hắn lạc đường.

“Chồng à! Đi bên này! ” Trương Manh Địch chạy trở về, hô một tiếng với Lý Đằng.

“Chồng à ! Bên kia là giả mạo ! Đi bên này! ” Trương Manh Địch ở một hướng khác cũng chạy trở về, hô gọi Lý Đằng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...