Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 954: Chương 954: Cửa Thôn (1)
“Đa tạ nhắc nhở, chúng tôi biết phải làm sao.” Thẩm Mộng Anh liếc nhìn Lý Đằng.
Lý Đằng nhẹ gật đầu, cả nhà lướt qua hai gã cán bộ, tiếp tục đi về phía cửa thôn.
“Ba ba, vừa rồi ba người kia làm gì vậy? ” Đi được một lát, Na Na hỏi Lý Đằng một tiếng.
“Ba người……Na Na con nhìn thấy ba người sao?” Lý Đằng dò hỏi Na Na ôm trong ngực.
“Đúng vậy, phía sau bọn họ có một bác gái bị thương, trên mặt rất nhiều máu.” Na Na trả lời Lý Đằng.
“Na Na, con có thấy ai đang đi theo cả nhà chúng ta hay không?” Thẩm Mộng Anh liếc xung quanh một vòng, trong lòng có chút hốt hoảng.
“Có…! ” Na Na nhìn nhìn phía dưới.
…
“Là ai?” Thẩm Mộng Anh run giọng hỏi.
Có Lý Đằng ở đây, vốn là có cảm giác an toàn nhất định.
Hơn nữa, nàng cũng đã nói làm đá dò đường cho Lý Đằng, thế nhưng, đối với những thứ khủng bố không nhìn thấy, vẫn sẽ cảm thấy sợ hãi.
“Là một bác gái, nàng đang bò dưới đất, cái đầu đung đưa qua lại.” Na Na nhìn xuống dưới mặt đất một lát bèn trả lời Thẩm Mộng Anh.
“Chồng à, ở trong thôn này khắp nơi đều là quỷ…! ” Thẩm Mộng Anh dùng ánh mắt cầu cứu nói với Lý Đằng.
“Không có gì phải sợ, những thứ ma quỷ này không thể hại người, hoặc là bị hạn chế năng lực, bằng không thì, đã sớm ra tay với chúng ta.” Trái lại Lý Đằng nói bằng giọng hờ hững.
“Chồng à, anh nói rất đúng, đúng là không có gì phải sợ! Có anh ở đây, chúng ta chẳng cần phải sợ hãi!” Trương Manh Địch cũng mở miệng nói vài câu.
Thẩm Mộng Anh trừng mắt liếc Trương Manh Địch, trong lòng cảm thấy khó chịu khi Trương Manh Địch gọi Lý Đằng là “chồng”, mặt khác, nàng nói sợ hãi, Trương Manh Địch lại nói không sợ hãi, chuyện này không phải đang vã mặt nàng sao?
Tức giận như vậy, dời lực chú ý đến trên người Trương Manh Địch, Thẩm Mộng Anh ngược lại là không có lúc trước như vậy sợ hãi.
Chính là……Con gái của Trương Manh Địch có chút kỳ quái, tại sao nàng có thể nhìn thấy quỷ? Chẳng lẽ nàng cũng có vấn đề? Ví dụ như, cũng là quỷ hay sao?
Có cơ hội, phải nhắc nhở Lý Đằng một chút, đừng để hắn bị NPC vợ con che mù mắt, nói không chừng các nàng là giả trang, hơn nữa chính là Boss nhiệm vụ kịch bản thì sao?
Bất quá hắn hơn phân nửa là hắn sẽ không tin, nhìn hắn thương đứa con gái này là có thể đoán được.
Lời thật thì khó nghe…! Không biết phải nhắc nhở thế nào?
Suy nghĩ miên man, bất tri bất giác, Thẩm Mộng Anh đã đi tới cửa thôn.
Cửa thôn đốt đống lửa, có mấy gã đạo sĩ, còn có hai cán bộ thôn đang canh giữ tại chỗ.
Trong đống lửa có củi, nhưng phần lớn là hòn than, thôn gần ngay mỏ than, trong thời gian ngắn thì đốt không hết được.
Từ chỗ cửa thôn đi ra ngoài cầu đá, có tới 5, 6 đống lửa như vậy, lửa cháy rất mạnh, cũng chiếu sáng cửa thôn.
“Các ngươi làm cái gì? Tại sao nửa đêm nửa hôm không ở trong nhà mà chạy khắp nơi? ” Một gã cán bộ thôn bước tới ngăn cản mọi người.
“Chúng ta muốn biết trong thôn đang xảy ra chuyện gì, tại sao ban đêm không cho phép ra cửa, còn muốn biết rõ bên ngoài thôn xảy ra chuyện gì, tại sao ai nấy đều nói thấy được sẽ rất khủng bố, hơn nữa còn hối hận.” Thẩm Mộng Anh trực tiếp hỏi cán bộ thôn, dù sao có Lý Đằng bên cạnh, cũng không sợ đắc tội người khác.
“Đây là do đạo trưởng quy định, đạo trưởng muốn bảo hộ chúng ta mới quy định như vậy.” Cán bộ thôn trả lời Thẩm Mộng Anh.
“Đạo trưởng quy định như vậy, dù sao cũng phải có một lý do chứ? Vô duyên vô cớ không cho chúng tôi đi ra ngoài trong đêm, cũng không cho rời khỏi thôn, nói là tốt cho chúng tôi, làm sao biết có phải là âm mưu gì hay không? Hoặc là làm chuyện gì mờ ám?” Thẩm Mộng Anh vẫn luôn không hỏi được đáp án, dứt khoát sử dụng phép khích tướng.
Thẩm Mộng Anh vừa nói ra lời này, sắc mặt cán bộ thôn lập tức trở nên khó coi.
Vài gã đạo sĩ cùng nhìn về phía này.
“Aha……Bọn hắn mới từ nơi khác trở về, không hiểu rõ lắm tình huống trong thôn, nói chuyện có chút lỗ mãng, mọi người chớ để ý……” Trương Manh Địch vội vàng đứng ra hoà giải.
“Quy tắc của đạo trưởng, không phải là bắt buộc, nếu như các vị muốn ra ngoài ban đêm, chúng ta cũng sẽ không cưỡng ép ngăn cản, chẳng qua là cảnh báo trước. Về phần ra thôn trong đêm, nguy hiểm quá lớn, gần như hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cho nên chúng tôi sẽ cố gắng ngăn cản các thôn dân rời thôn ban đêm.” Một gã đạo sĩ đi tới, thi lễ với Thẩm Mộng Anh.
Chuyện này khiến Thẩm Mộng Anh không biết nói gì.
Nàng vừa rồi vì muốn có câu trả lời, mà cố ý thêu dệt chuyện.
Nhưng những đạo sĩ này không phiền không giận, chỉ là kiên nhẫn giải thích cho nàng, làm cho nàng không có lý do nói tiếp.
“Vị đạo trưởng này, xin hỏi ban đêm trong thôn có gì nguy hiểm? Vì sao bắt chúng ta ở trong nhà không nên ra ngoài? Bên ngoài thôn là nguy hiểm gì? Tại sao lại nói là chết chắc?” Thẩm Mộng Anh nghĩ một lúc, tiếp tục dò hỏi không tha.