Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 952: Chương 952: Đá Dò Đường (2)
Chẳng qua là Lý Đằng tiến vào thế giới kịch bản, còn chưa từng thất bại, đương nhiên không muốn đơn giản vứt bỏ kỷ lục bất bại này.
“Trong đa số phim kinh dị, nhân vật không nghe lời khuyên đều rất nhanh lĩnh cơm hợp.” Lý Đằng nghĩ một chút nhỏ giọng nói với Thẩm Mộng Anh.
“Cùng lắm thì để cho em làm pháo hôi! Giúp anh tìm kiếm sự thật, dò xét kịch bản?” Thẩm Mộng Anh bước tới trước mặt Lý Đằng nhỏ giọng đáp trả.
Nếu như Thẩm Mộng Anh tình nguyện làm bia đỡ đạn, Lý Đằng cũng không còn gì để nói, chỉ có thể đồng ý với nàng.
“Dẫn em và Na Na cùng đi.” Trương Manh Địch nghe nói Lý Đằng cùng với Thẩm Mộng Anh muốn đi ra ngoài, khuyên can không được, đành phải nói với hắn.
“Bên ngoài rất nguy hiểm, em cùng Na Na vẫn nên ở nhà đi.” Lý Đằng lắc đầu.
Lỡ như gặp được nguy hiểm gì, hắn cứu Thẩm Mộng Anh có lẽ không có gì vấn đề.
Nhưng dẫn theo nhiều người như vậy, đặc biệt là còn có một đứa bé, đến lúc đó cũng không thể lo liệu chu toàn.
“Thế thì, bọn anh đừng đi quá lâu, em cùng Na Na rất sợ.” Trương Manh Địch có chút hoảng sợ nói với Lý Đằng.
“Ba ba, con muốn ra ngoài chơi! ” Na Na chạy tới ôm chân Lý Đằng.
“Được rồi, chúng ta cùng đi. Chẳng qua nếu như có gì nguy hiểm mà nói, hai người các em phải tự lo thân, anh chỉ có thể bảo hộ Na Na.” Lý Đằng do dự một lát, thò tay bế Na Na lên.
Đi ra ngoài tìm đường chết, người một nhà, phải ngay ngắn.
“Tốt.” Trương Manh Địch nhẹ gật đầu.
Thẩm Mộng Anh liếc nhìn Lý Đằng, muốn nói cái gì nhưng cuối cùng không nói ra miệng.
……
Người một nhà ra cửa.
Thẩm Mộng Anh cùng Trương Manh Địch cầm theo một chiếc đèn lồng đi ở phía trước.
Lý Đằng ôm Na Na theo sát phía sau.
“Này! Các người làm gì?”
Lúc đi qua sân nhà hàng xóm, thím Lưu đột nhiên kéo cửa sân xông ra quát hỏi cả nhà Lý Đằng.
“Đi ra ngoài dạo chơi.” Trương Manh Địch trả lời Lưu thẩm.
“Không nghe thấy người tuần tra cảnh báo hay sao? Trời tối nguy hiểm, đừng ra khỏi cửa! Không nghe lời khuyên, thì sẽ toi mạng! Còn không mau trở về nhà!” Thím Lưu cảnh cáo mọi người.
“Nguy hiểm gì chứ? bà biết không? Nếu như bà không biết, vậy bà cũng tin gặp nguy hiểm? Không phải là cố ý lừa gạt sao?” Thẩm Mộng Anh chất vất thím Lưu.
“Tại sao phải liều mạng? Được rồi, tùy các người ! Chỉ cần đừng liên luỵ tới chúng ta ” Thím Lưu rất tức giận mà đóng lại cửa sân.
“Thiệt là! Mỗi người đều nói một nửa! Nói ra sẽ chết sao? ” Thẩm Mộng Anh tựa hồ rất tức giận.
“Bà ấy có lòng tốt.” Trương Manh Địch nhỏ giọng giải thích.
Thẩm Mộng Anh không có nói nữa, mọi người tiếp tục đi tới chỗ cửa thôn.
“Ba ba! Phía trước thật nhiều người! Thật náo nhiệt …!” Na Na đột nhiên rất hưng phấn mà nói với Lý Đằng, sau đó giãy dụa muốn xuống đất đi lại.
Lý Đằng không cho nàng xuống đất.
Ba người lớn cùng nhau nhìn về phía trước, da đầu không khỏi có chút run lên……
Phía trước là từ đường, trong từ đường là một mảnh đen kịt, bên ngoài từ đường là một mảnh đất trống, chẳng có người nào.
“Con thấy rất nhiều người ư? Tại sao chúng ta không nhìn thấy?” Thẩm Mộng Anh hỏi Na Na một tiếng.
“Bọn hắn……Vừa rồi……Cùng nhau đi vào bên trong.” Na Na nghĩ một lát bèn trả lời Thẩm Mộng Anh.
“Con nít không được nói dối!” Thẩm Mộng Anh lại quan sát phương hướng từ đường.
“Na Na không có thói quen nói dối!” Trương Manh Địch nghe được Thẩm Mộng Anh nói có chút mất hứng.
“Chúng ta đi vòng qua từ đường.” Lý Đằng vội vàng cắt đứt lời hai người, thay đổi đường đi, không đi ngang qua từ đường nữa.
“Trong nhà kia thật sáng…! Thiệt nhiều đèn lồng xinh đẹp! Còn có thúc thúc treo ở trên cây, có phải đang chơi gì không…? Thật là vui!” Na Na vẫn nhìn về phía từ đường, trên mặt có chút hưng phấn.
“Đi mau!” Lý Đằng vội vàng thúc giục hai người vợ, ôm lấy Na Na bước nhanh hơn.
Thẩm Mộng Anh cùng Trương Manh Địch nghe được lời Na Na cũng trở nên có chút kinh hoảng, cầm đèn lồng bỏ chạy theo sau.
Chỉ là vừa đi đến ngã ba, đột nhiên có một bóng đen chui ra, khiến cho Thẩm Mộng Anh cùng Trương Manh Địch sợ tới mức cùng nhau hét lên.
“Gâu! Gâu gâu! “
Là một con chó mực hình thể to lớn, nhe răng nhếch miệng sủa mọi người.
Lý Đằng vội vàng đặt Na Na xuống đất, sau đó thét do sút một đá về phía chó mực.
Chó mực lui về phía sau mấy bước, tiếp tục sủa Lý Đằng.
Trương Manh Địch đặt đèn lồng xuống đất, bảo vệ Na Na.
“Vượng Tài! Trở về!” Cửa sân cách đó không xa chợt mở ra, một gã đàn ông bước ra gọi chó trở về.
“Gâu! Gâu gâu! ” Con chó mực không cam lòng mà xông tới sủa đám người Lý Đằng vài tiếng, lúc này mới trở về bên cạnh gã đàn ông, bị gã ta lôi trở lại trong sân, cũng khép cửa sân lại.
“Hơn nửa đêm đi dạo bên ngoài, có phải bị bệnh hay không…? “
“Là chán sống!”
“Đúng vậy, chán sống! “
Trong sân phát ra tiếng trò chuyện của một cặp vợ chồng.
“Bọn em có sao không?” Lý Đằng quay đầu trở lại, ôm lấy Na Na từ trên tay Trương Manh Địch.