Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 951: Chương 951: Đá Dò Đường (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sau khi dặn dò hai mẹ con Trương Manh Địch, Lý Đằng liền dẫn Thẩm Mộng Anh đi tới chỗ mỏ than.

Công việc đào khoáng rất đơn giản, Lý Đằng đào khoáng xong, chất than đá đào được ở mảnh đất trống bên cạnh, sẽ có công nhân kết toán chấm công cho hắn.

Tính toán xong thì cầm tới Thôn Uỷ Hội, do thành viên đặc biệt tiến hành công việc thống kê.

Bàn bạc xong, Lý Đằng liền cầm lấy công cụ đào than đá tiến vào trong đường hầm.

Công cụ rất nguyên thủy, cũng chỉ có một cái cuốc than đá, một cái xẻng than đá, cùng một chiếc xe rùa nhỏ.

Sau khi xuống dưới, Lý Đằng mới biết được trong mỏ than đào lên thế nào

Mỏ than này là ở dưới đất, xem như chôn ở dưới chân núi.

Bề mặt than đá rất cứng rắn, không có tơi xốp như Lý Đằng tưởng tượng, mà là cứng rắn giống như nham thạch.

Chỉ dựa vào sức người thì khỏi mơ đào ra.

Nghe mấy công nhân nói, là các đạo sĩ chôn thuốc nổ ở bên trong, nổ tung mỏ than, khiến tầng than tróc ra, chuyện Lý Đằng cần làm, chính là nhặt than đá bị nổ vào trong xe, sau đó kéo đến trên mặt đất.

Thẩm Mộng Anh đẩy xe rùa bên cạnh, Lý Đằng đào than đá ra chất vào xe rùa, sau đó đẩy lên mặt đất.

“Đại ca, sau khi trời tối, bên ngoài thôn sẽ là dạng khủng bố gì?” Thẩm Mộng Anh thường xuyên bắt chuyện với công nhân trong mỏ, nhịn không được lại hỏi vấn đề này.

“Cái này sao………Ừ……Cô thấy được sẽ biết. ” Công nhân nói ậm ờ….

“Anh nói một chút đi! Rốt cuộc là khủng bố thế nào…? “

“Cô sẽ không muốn thấy đâu, nhìn thấy sẽ hối hận.” Công nhân lại bồi thêm một câu.

“Được rồi, tôi không nhìn nữa, anh có thể nói chưa…? ” Thẩm Mộng Anh tiếp tục hỏi.

“Tôi……Kỳ thật cũng chưa từng thấy qua, lúc hỏi người khác, người khác đều nói với tôi như vậy.” Công nhân ấp úng vài câu liền mở miệng.

Xem ra, không thể hỏi được rồi.

Muốn biết đáp án, chỉ có thể tự mình đi xem.

Bận rộn đến trưa, Lý Đằng cùng Thẩm Mộng Anh đã kiếm hơn 50 điểm tích luỹ, có thể đổi một túi gạo 20 cân.

Nhưng hai người Lý Đằng cùng Thẩm Mộng Anh lại lấm lem bụi than như người châu phi.

Về đến nhà, Trương Manh Địch đun nước cho 2 người, quần áo chuẩn bị tắm rửa, hai người tắm hơn 1 canh giờ mới sạch sẽ.

Tắm rửa xong suôi, trời đã tối đen.

Trên bàn cơm giữa sân đốt một ngòn đèn dầu, bên cạnh còn treo mấy cái đèn lồng dùng để thắp sáng.

Bầu trời tối thui, không có trăng sáng, không đốt đèn mà nói chính là một mảnh đen kịt.

Nhà Lý Đằng ở vị trí tương đối cao, từ chỗ cửa sân có thể quan sát toàn bộ thôn phía dưới.

Trong thôn ngoại trừ ngọn đèn lẻ tẻ, khắp nơi đều một mảnh tối hù.

Nhưng chỗ cửa thôn rất sáng, loáng thoáng có thể nhìn thấy đạo sĩ cùng thôn dân đang tụ tập ở đó.

“Tắm rửa mà lâu vậy…? ” Trương Manh Địch có chút kỳ quái nhìn về phía hai người Lý Đằng.

“Ừ, trên người quá bẩn, thật là khó tắm rửa, còn phải loại bỏ than ở ngón tay, ngón chân, bên trong toàn là than đá đen kịt.” Lý Đằng giải thích.

“Đúng vậy, hai người quá cực khổ, ăn cơm tối đi.” Trương Manh Địch vào nhà bếp, bưng thức ăn nóng hổi bày lên bàn.

Lý Đằng đúng là bụng đói cồn cào, một hơi ăn hết mấy chén cơm.

“Bầu trời tối đen rất nguy hiểm, đừng đi ra ngoài! Không nghe lời khuyên, sẽ toi mạng! “

Có thôn dân tuần tra quanh thôn, vừa gõ chiêng, vừa lớn tiếng hô hào.

“Thôn này khi trời tối có một bí mật lớn, không muốn ai biết.” Thẩm Mộng Anh nói xong nhìn về phía Trương Manh Địch.

Trương Manh Địch là NPC kịch bản, rất quen thuộc với người trong thôn, không có khả năng chẳng biết gì?

“Không biết có bí mật lớn gì, dù sao sau khi trời tối đừng ra ngoài là được.” Trương Manh Địch thấy Thẩm Mộng Anh nhìn về phía mình, vội vàng nhẹ gật đầu.

“Bên ngoài thôn có đồ vật khủng bố gì?” Thẩm Mộng Anh tiếp tục hỏi dò Trương Manh Địch.

“Không biết, nghe nói rất khủng bố, sau khi nhìn thấy sẽ hối hận. ” Trương Manh Địch lắc đầu nói.

“Đồ vật hối hận khi nhìn thấy, hẳn là đồ vật rất xấu xa.” Lý Đằng nói ra suy đoán của hắn.

“Chúng ta đi xem một chút đi.” Thẩm Mộng Anh nhắc nhở Lý Đằng.

“Đừng đi…! Không nghe bên ngoài cảnh báo ư? Bầu trời tối đen nguy hiểm, đừng đi ra ngoài, không nghe cảnh báo, sẽ toi mạng!” Trương Manh Địch vội vàng khuyên ngăn Thẩm Mộng Anh.

“Ý của anh thế nào? ” Thẩm Mộng Anh không cam lòng mà nhìn về phía Lý Đằng.

Lý Đằng là cấp bậc vai chính, hiện tại Thẩm Mộng Anh cũng không phải là diễn xuất độc lập, mà là tham dự diễn xuất với tư cách là đội viên trong nhóm Lý Đằng, nếu như nàng chết, điểm tích lũy bản thân không đủ mà nói, sẽ khấu trừ điểm tích lũy của Lý Đằng.

Cấp bậc của nàng quá thấp, chính là một vai quần chúng bình thường, khấu trừ cũng chỉ sẽ khấu trừ 10 điểm tích lũy, hiện tại số dư của Lý Đằng còn tới 4 con số, nàng có chết cũng chẳng sao.

Bất quá nếu Lý Đằng chết thì lại khác, hắn là cấp bậc vai chính, nếu như ngủm, sẽ khấu trừ 640 điểm tích lũy.

Đương nhiên, số dư hiện tại của hắn vẫn đủ sức chống chịu.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...