Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 949: Chương 949: Sau Khi Trời Tối (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Một, sau khi trời tối, nhất định không nên rời khỏi sân nhà, càng không thể rời thôn, bằng không thì sẽ thấy một màn rất kinh khủng, các ngươi nhất định không muốn nhìn thấy. Sau khi nhìn thấy, cũng không thể nhìn lần thứ hai.”

“Hai, trong thôn phàm là khu vực cấm có chữ đỏ, liền nhất định đừng tiến vào, tuyệt đối đừng tò mò tiến vào, đi vào không chết cũng trọng thương.

“Ba, nhất định phải tôn kính đạo sĩ trong thôn, không có bọn họ bảo hộ, chúng ta cũng không sống đến hiện tại.”

“Tạm thời chỉ có nhiêu đây, nếu như lại nhớ ra cái gì, đến lúc đó tôi sẽ đi tìm các người nhắn lại.” Thím Lưu nói đến đây chợt ngừng lại.

Dựa vào kinh nghiệm chơi game trước kia, Lý Đằng biết rõ, lời nói của NPC, gần như cũng là quy tắc trong trò chơi, bất quá cũng có thể, là cạm bẫy hoặc nguỵ trang do đạo diễn biên kịch cố ý bố thiết lập ra.

Loại khủng bố hồi hộp, cái từ hồi hộp này, đối với một vài đạo diễn biên kịch tay ngang mà nói, chính là cố làm ra vẻ huyền bí.

Cho nên, NPC nói ra mấy lời này, vừa muốn người chơi phải xem trọng, nhưng cũng không thể tin hoàn toàn.

“Sau khi trời tối, ở ngoài thôn sẽ nhìn thấy đồ vật kinh khủng gì…? ” Thẩm Mộng Anh hỏi thím Lưu. Nói ra khiến người ta tò mò, rất khủng bố, nhất định không thể xem, không thể nhìn thấy lần thứ hai……

“Không biết vẫn tốt hơn.” Thím Lưu giữ kín như bưng.

“Cô biết không? ” Thẩm Mộng Anh hỏi Trương Manh Địch bên cạnh.

“Không biết. ” Trương Manh Địch cũng lắc đầu.

“Được rồi, buổi tối tự nhìn là được.” Thẩm Mộng Anh hỏi không ra, cũng chỉ có thể thôi.

Rời khỏi nhà thím Lưu, Lý Đằng dẫn cả nhà đi dạo trong thôn.

Trong thôn có một cái từ đường, phong cách cổ xưa, chiếm diện tích rất lớn, thoạt nhìn rất xưa rồi.

Nhưng trên cửa từ đường viết hai chữ đỏ “cấm khu”, trên vách tường bốn phía còn dán rất nhiều lá bùa màu vàng, dựa theo lời của thím Lưu, loại khu vực này không thể vào.

Sau thôn có một một ngọn núi, thân núi dốc đứng, chỉ có một con đường đi lên.

Nhưng con đường đi lên cũng bị niêm phong, đồng dạng cũng viết hai chữ màu đỏ ‘cấm khu’, hiển nhiên không thể đi lên.

Chân núi xây một tòa đạo quán, một ít đạo sĩ đi tới đi lui gần đạo quán.

Theo như lời nói của thím Lưu, những đạo sĩ này là bảo vệ các thôn dân, các thôn dân sẽ biểu hiện tôn kính bọn họ.

Lý Đằng không rõ những đạo sĩ này có phải bọn giang hồ bịp bợm hay không, lúc đi ngang qua người mấy vị đạo sĩ này, cũng lộ ra tương đối lễ phép, cũng không có bộ dạng rất ngạo mạn, tạo cho Lý Đằng ấn tượng cũng không xấu.

Một mặt khác dưới chân núi, là một mỏ than đá, hai bên cửa vào chất đầy than đá, có một vài người làm việc, trên mặt mấy người công nhân này đen như dân Châu Phi, bọn hắn đang gia công số than này thành từng hòn than.

Bên trái thôn là một đập nước nhân tạo, bên phải có một đường thâm cốc.

Tương đương với sơn thôn tựa núi, một mặt là nước, một mặt là thâm cốc, chỉ có cửa thôn là thông ra ngoài.

Bên ngoài là một con đường dài, đi thông phần cuối tầm mắt.

Chỗ cửa thôn cũng đào một kênh rạch khá sâu, nối tiếp với đập nước bên trái, có một cây cầu đá thông qua thế giới bên ngoài.

Làm cho người ta cảm giác, chính là chỗ sơn thôn này tựa hồ đề phòng thứ gì từ bên ngoài.

“Xin hỏi một chút, có phải buổi tối sẽ có thứ đồ vật gì kinh khủng xuất hiện ở bên ngoài thôn hay không?” Thẩm Mộng Anh nhìn thấy một vị cán bộ thôn đang làm việc ở cưa thôn, vì vậy hỏi hắn một tiếng.

“Đúng vậy. ” Người nọ nhẹ gật đầu.

“Là vật gì đâu?” Thẩm Mộng Anh tiếp tục hỏi.

“Biết được càng ít, sống được càng lâu. ” Cán bộ thôn nói một câu liền rời đi.

“Rốt cuộc là cái gì a…? Làm ra vẻ thần thần bí bí. ” Thẩm Mộng Anh cảm thấy rất tò mò đối với chuyện này.

“Đã nói không nên biết, chúng ta hay là đừng hỏi nữa.” Trương Manh Địch khuyên bảo Thẩm Mộng Anh một câu.

“Loại chuyện này đương nhiên là phải biết rõ ràng. ” Thẩm Mộng Anh không phục mà nhìn về phía Lý Đằng, muốn Lý Đằng bình luận phân xử.

“Hiếu kỳ hại chết mèo, biết được càng ít càng tốt.” Lý Đằng đồng ý với cách nói của Trương Manh Địch.

“Em biết rõ trong phim loại này không nên tò mò, thế nhưng, chúng ta làm nhiệm vụ kịch bản, cũng nên tìm hiểu rõ kịch bản mới được.” Thẩm Mộng Anh tiến đến nói nhỏ bên tai Lý Đằng.

“Buổi tối chúng ta tự tới đây nhìn là được.” Lý Đằng nghĩ nghĩ trả lời Thẩm Mộng Anh.

“Được rồi. ” Thẩm Mộng Anh không nói gì nữa.

Trong thôn còn có một cơ quan gọi là Thôn Uỷ Hội.

Là một mảnh sân rộng.

Đồng thời cũng là nhà kho, bên trong chất đống đủ loại dụng cụ sinh hoạt hàng ngày.

Những vật này là từ mua được từ bên ngoài thôn chở về.

Các thôn dân không thể dùng tiền mua sắm, mà là mua sắm bằng điểm công.

Điểm công thì phải làm việc trong thôn thì mới có thể thu được.

Ví dụ như giúp đỡ quét dọn đạo quán, đi vào trong mỏ than đào khoáng, sửa đường trong thôn, trồng cây các loại.

……

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...