Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 932: Chương 932: Phá Thần Đao (3)
“Vị Chân Thần lấy Ma Quỹ đi là người nào?” Hiện tại Lý Đằng quan tâm nhất, là muốn tìm hiểu ai đang giữ Ma Quỹ.
“Bản vương mới vừa nói, tất cả Chân Thần đều không lộ mặt, bản vương cũng không biết là vị Chân Thần nào cầm Ma Quỹ đi.” Thượng Trung lắc đầu.
“Không biết? Ta thấy ngươi tuổi tác đã cao, trí nhớ không tốt, quên rồi sao? Không biết có thể giúp ngươi nhớ ra hay không?” Lý Đằng khẽ phất tay, một cự thủ năng lượng chụp vào một góc vương cung.
Trong nháy mắt một phần mười vương cung đều biến thành tro bụi, bao gồm cả người ở bên trong.
“Bản vương thật sự không biết…! Chuyện liên quan tới Chân Thần bản vương nào dám nhúng tay? Lúc ấy……”
“Như vậy có thể giúp ngươi nhớ ra chưa?” Lý Đằng không chút do dự, lần này phá huỷ 20% kiến trúc vương cung.
“Cho dù ngươi phá huỷ vương cung, bản vương cũng……”
Lý Đằng không nói nhảm chút nào, lại ngưng tụ ra một cự thủ lớn hơn.
“Hoàng tử chậm đã! Bản vương nhớ ra rồi! Mặc dù bản vương không có nhìn rõ gương mặt vị Chân Thần kia, thế nhưng, lúc vị Chân Thần kia rời đi, mấy vị Bán Thần Trương gia ở Đông Bắc cũng đi theo.
“Cho nên theo bản vương phân tích, hẳn là Ma Quỹ được mang đến Trương gia Đông Bắc.”
Thượng Trung liên tục giải thích cho Lý Đằng.
Nếu không nói, Lý Đằng đập xuống một chưởng, sẽ chụp chết mấy người vợ cùng con trai của hắn.
“Trương gia Đông Bắc? Là Trương gia nào?”
Lý Đằng tiếp tục hỏi.
“Đông Bắc còn có Trương gia nào? Là vị phiên vương Trương Quỳ giống bản vương, nghe nói hắn cấu kết với Nê tộc, không biết vị Chân Thần kia có phải là người của Thiên Hoàng hay không.” Thượng Trung trả lời Lý Đằng.
“Ngươi có lời nào dối gạt bản hoàng tử hay không?” Lý Đằng hỏi Thượng Trung một tiếng.
“Tuyệt đối không có.” Thượng Trung lắc đầu nguầy nguậy.
“Làm sao bổn hoàng tử có thể cam đoan rằng ngươi không nói dối?” Lý Đằng lại giơ cự chưởng lên cao, chuẩn bị chụp xuống mười mấy toà kiến trúc.
“Bản vương dùng tánh mạng người thân đảm bảo! Tuyệt đối không có nói dối!” Thượng Trung hoảng hồn, lớn tiếng gào thét Lý Đằng.
“Bổn hoàng tử không cần ngươi dùng tánh mạng người thân đảm bảo, chỉ cần ngươi thả lỏng thần hồn, sau đó để bản hoàng tử tiến hành sưu hồn một lượt, thì có thể xác nhận ngươi có nói láo hay không.” Lý Đằng ra điều kiện cho Thượng Trung.
Khóe miệng Thượng Trung không nhịn được run rẩy.
Thả lỏng thần hồn?
Nói như vậy, chẳng phải tất cả bí mật của hắn sẽ bị phơi bày trước mặt Bát hoàng tử?
Hơn nữa nếu Bát hoàng tử muốn giết hắn mà nói, tùy thời có thể khiến hắn bạo hồn mà chết!
“Ngươi không đồng ý cho bổn hoàng tử sưu hồn? ” Lý Đằng lại giơ cự chưởng năng lượng lên cao, chậm rãi vỗ xuống mấy toà kiến trúc.
Mặc dù cự chưởng vỗ mạnh xuống, hay là chậm rãi vỗ xuống, hiệu quả đều là giống nhau, phía dưới kiến trúc cùng bên trong tất cả mọi người loại, đều bị ép thành bột mịn.
Thượng Trung lộ vẻ cực kỳ thống khổ, trong mắt cũng chảy nước.
Cũng được, không thả lỏng thần hồn thì như thế nào? Thực lực của đối phương, cho dù không tiến vào thần hồn của hắn, cũng có thể trực tiếp nghiền áp hắn, không bằng thả lỏng thần hồn, lại để cho Bát hoàng tử tự mình kiểm tra bí mật, biết được sau lưng hắn có một vị Chân Thần, nói không chừng còn sẽ có vài phần kiêng kị, không dám tiếp tục lỗ mãng.
“Mời sưu hồn.” Ngay lúc cự chưởng sắp vỗ xuống, Thượng Trung lại trả lời Lý Đằng, sau đó thả lỏng thần hồn của mình, buông bỏ chống cự đối với Lý Đằng.
Lý Đằng trực tiếp đánh vào một đạo ấn ký, lúc này mới bắt đầu sưu hồn.
Trên cơ bản Thượng Trung không có nói dối, chỉ có điều lần này Lý Đằng tiến vào trí nhớ thần hồn của hắn, có thể dùng góc nhìn thứ nhất xem lại một lượt, cũng nhận được càng nhiều tin tức.
Ví dụ như……thiếu nữ trong Ma Quỹ, đúng là Trương Manh Địch.
Là nàng lúc thiếu nữ, đại khái khoảng 16, 17 tuổi.
Nàng rời khỏi Ma Quỹ chỉ một lúc, những thứ Chân Thần kia tựa hồ có chút kiêng kị, cũng không dám tới gần nàng.
Lý Đằng còn lục soát bí mật của Thượng Trung, biết được trong núi sâu Hầu tộc, có một vị Chân Thần ẩn núp, nhưng vị Chân Thần này bởi vì nguyên nhân nào đó mà không thể ra mặt, sai bảo Thượng Trung làm rất nhiều việc ác thay hắn.
Lý Đằng nôn nóng tìm Ma Quỹ, tạm thời không có đi tìm vị Chân Thần kia gây chuyện, cho nên cũng chỉ ngó sơ một chút liền đi ra.
“Bát hoàng tử đã sưu hồn xong, có thể tiêu trừ ấn ký trong thần hồn bản vương hay không?” Thượng Trung thấy Lý Đằng đã sưu hồn xong, bèn van xin Lý Đằng.
“Sau này ngươi hãy theo ta, chẳng lẽ ngươi không biết đây là một loại vinh dự ư?” Lý Đằng có chút kỳ quái về phía Thượng Trung.
“Bát hoàng tử đã biết rõ, sau lưng tiểu vương đã có một vị Chân Thần, nếu như vị Chân Thần kia biết rõ ngươi cướp người của hắn, tất nhiên hắn sẽ giận dữ……” Thượng Trung không cam lòng nói vài lời, trong lời nói rõ ràng mang theo vài phần đe dọa.
“Ngươi không sợ chọc giận bổn hoàng tử?” Lý Đằng đột nhiên biến sắc, trách mắng Thượng Trung, cự chưởng năng lượng lại xuất hiện trên không.
“Bát hoàng tử bớt giận! Tiểu vương nguyện đi theo Bát hoàng tử! Nghe theo hết thảy điều khiển!” Thượng Trung vội vàng quỳ xuống.
“Còn dám nói một lời bất kính với hoàng tử! Hoặc là ăn ở hai lòng! Còn có ý định khác, bổn hoàng tử lập tức nổ thần hồn của ngươi! Cho vương cung này tan thành mây khói! Chó gà không tha!” Lý Đằng vứt bỏ mấy câu, phẩy tay áo bỏ đi.
“Tiểu vương không dám!” Thượng Trung càng không ngừng dập đầu với Lý Đằng.
Không ngờ gặp phải vị ôn thần này.