Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 930: Chương 930: Phá Thần Đao (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bây giờ Thượng Trung là giận thật, hơn nữa vô cùng tức giận.

Hắn bây giờ là nửa bước Chân Thần, tộc đệ Nhân Hoàng, thân là Bình Nam Vương, nắm giữ một góc thiên hạ.

Toàn bộ thủ đô Hầu tộc đã nằm trong tay hắn, thủ hạ nắm giữ 100 vạn binh, ở trong vương cung mà không phải vương phủ.

Trên thực tế trong lòng hắn đã sớm không phục Nhân Hoàng, nếu như không phải nể mặt mũi, đồng thời kiêng kị sau lưng Nhân Hoàng còn có Chân Thần ủng hộ, thậm chí nhiều khi muốn chiếm ngôi Nhân Hoàng.

Thực lực cùng tâm tư của hắn, Nhân Hoàng há có không biết?

Nhưng cho dù Nhân Hoàng biết rõ, thì cũng chẳng thể làm gì được hắn, nhìn thấy hắn thậm chí còn phải nhún nhường 3 phần, thậm chí muốn gọi cũng kêu một tiếng hoàng đệ.

Cố kỵ về mặt thực lực, binh lực, khiến cho Nhân Hoàng cần phải như thế.

Hơn nữa vị Tứ Hoàng Tử kia cũng cực kỳ cung kính đối với hắn, gặp mặt đều gọi là hoàng thúc, cũng bỏ ra rất nhiều lợi ích để lôi kéo hắn.

Hai ngày trước, Tứ Hoàng Tử còn phái Hải công công tới đây bái phỏng hắn, thế lực hai bên đã đạt thành hiệp nghị liên minh ở Nhân tộc.

Nếu như Tứ Hoàng Tử không phải thái tử, sau này trở thành Nhân Hoàng, cũng hứa hẹn sau khi lên ngôi rất nhiều lợi ích, cơ bản Thượng Trung cũng chẳng hứng thú đối với hiệp nghị này.

Lần này Bát hoàng tử đột nhiên tới chơi, trước đó không thèm đánh tiếng, lễ gặp mặt cũng chẳng có, lại muốn gặp hắn.

Bình Nam Vương là người mà ai cũng có thể gặp hay sao?

Trả lời hắn không rãnh, rõ ràng còn dám…phái người tới hỏi, hỏi lúc nào thì rảnh!

Tiếp đó dọc đường đi sỉ nhục tướng sĩ, ấn bọn họ xuống đất, cũng xâm nhập vào vương cung, bảo hắn ra quỳ gặp!

Vị Bát hoàng tử này đúng là đề cao bản thân!

Bình Nam Vương chẳng đặt Nhân Hoàng vào mắt, há có thể xem trọng một vị Bát hoàng?

Liền nói bây giờ, hắn đã ra mặt thi triển uy áp, toàn thành đều quỳ xuống, rõ ràng vị Bát hoàng tử này còn dám gọi thẳng tên hắn!

Nếu như Bát hoàng tử không quỳ trước cửa vương cung 100 cái nhận tội, hắn còn mặt mũi nào đứng đầu tam phiên?

“Thượng Trung, lần này ta tới đây, cũng không muốn làm khó dễ ngươi, có vài câu cần hỏi, hỏi xong ta sẽ đi, ta khuyên ngươi vẫn nên thành thành thật thật trả lời ta, chúng ta không cần đụng chạm.”

“Nói cách khác, động thủ, lỡ như tổn thương ngươi trước mặt dân chúng toàn thành, mặt mũi của ngươi càng thêm khó giữ, đến lúc đó hối hận không kịp!” Lý Đằng lén lút truyền âm cho Thượng Trung

“Thật sự là gan to bằng trời! Nghịch tử không biết phép tắt! Bản vương thay Nhân Hoàng đến dạy dỗ ngươi!” Thượng Trung nghe được Lý Đằng truyền âm thì không khỏi giận dữ, năng lượng cuồn cuộn, sức mạnh thần hồn nửa bước Chân Thần bộc phát, muốn trấn áp Lý Đằng.

Hắn muốn Lý Đằng quỳ xuống tại chỗ! Dập đầu cầu xin tha thứ! Nếu không trực tiếp đè gãy chân!

Dân chúng trong thành không có bị thần hồn Thượng Trung trấn áp, nhưng lúc này bị dư lực ảnh hướng đến, đều nằm trên đất không thể nhúc nhích, thậm chí có vài người thần hồn yếu ớt bắt đầu chảy máu mũi.

“Bát hoàng tử đang muốn làm gì…? “

Mặc dù Lưu Bi cách vương cung rất xa, nhưng cũng bị ảnh hướng đến, cố gắng muống đứng thẳng, nhưng cuối cùng vẫn bị đè trên đất.

“Nửa bước Chân Thần? Chỉ có vậy?”

Lý Đằng cảm nhận được sức mạnh thần hồn của Thượng Trung, vốn là muốn muốn ngưng tụ năng lượng cả người để chống cự, nhưng mà không ngờ chẳng ảnh hưởng gì, vì vậy cũng không có chống cự.

“Ngươi! Ừ! ! !”

Thượng Trung quát lớn một tiếng, lại xuất ra mấy phần sức mạnh thần hồn, ý đồ khiến Lý Đằng khuất phục.

“Bá! Bá! Bá! “

Trong vương phủ có một vài người hầu tu vi kém bị ảnh hưởng, kết quả là cơ thể bị nổ tung, chết thảm tại chỗ.

Vài chỗ xa hơn một chút, dân chúng trong thành cũng phát ra từng trận kêu thảm thiết.

“Thượng Trung ngươi tại sao lại giết tôi tớ cùng dân chúng trong thành? Bị táo bón rất khó chịu sao.” Lý Đằng khó hiểu bèn hỏi Thượng Trung một tiếng.

“Cự Lang Bào Hao! “

“Nghịch tử! Đi tìm chết!”

Thượng Trung không ngừng dùng sức mạnh thần hồn đè ép Lý Đằng, nghe được lời của Lý Đằng thì càng thêm tức giận, trước người huyễn hóa ra một đầu cự lang, gầm thét duỗi ra móng vuốt bổ nhào về phía Lý Đằng.

“Đây là mấy thành công lực của ngươi?” Lý Đằng không dám lãnh đạm, sáu đoàn năng lượng hỗn độn hóa thành một cái cự chưởng, chụp về phía cự lang trước mặt.

Phằng!

Ầm!

Cự lang bị đánh tan, hóa thành điểm sáng biến mất không còn thấy bóng dáng.

Nhưng uy thế cự chưởng không giảm.

Thượng Trung sau lưng cự lang không kịp tránh né bị cự chưởng đập bay, xương cốt kinh mạch toàn thân đều bị đứt gãy.

Cố gắng đứng vững trên một nóc nhà cách đó vài chục mét, Thượng Trung vô cùng sợ hãi.

Vị Bát hoàng tử này đến tột cùng là tu vi gì?

Thần hồn của hắn trấn áp toàn lực, đối phương chẳng si nhê gì.

Dưới sự tức giận cực độ, hắn sử dụng ra tuyệt kỹ Cự Lang Bào Hao, vốn là muốn dùng một chiêu diệt sát Bát hoàng tử, nhưng mà không ngờ, tuyệt chiêu này không thể tạo thành bất cứ thương tổn gì cho Bát hoàng tử, Bát hoàng tử tuỳ tiện đánh ra một chiêu đã khiến hắn trọng thương!

“Nửa bước Chân Thần yếu như vậy?” Lý Đằng cũng rất kỳ quái.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...