Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 929: Chương 929: Bái Phỏng (3)
Hoàn Châu là đô thành lớn nhất khu đông nam bộ Nhân tộc, Bình Nam Vương còn xây dựng vương cung ở chỗ này.
Ngày đêm đi gấp, Lý Đằng mang theo đám người Lưu Bi đi tới Hoàn Châu, sau khi tìm chỗ nghỉ chân, Lưu Bi phái người đưa bái thiếp cho Vương Phủ, nói Bát hoàng tử điện hạ muốn gặp Thượng Trung, có chuyện quan trọng cần thương lượng.
Hai canh giờ về sau, đã nhận được câu trả lời từ Vương phủ, nói Vương gia không rảnh.
Lưu Bi xin chỉ thị Lý Đằng, đành phải kiên trì đưa thêm bái thiếp, cũng hỏi thăm Vương gia lúc nào thì rảnh.
“Vương gia nói, mời Bát hoàng tử trở về, hắn không rảnh gặp ngươi.”
Lần này nhận được cậu trả lời trực tiếp.
“Con bà nó!” Lý Đằng giận dữ.
Một gã NPC mà thôi, chảnh cái đéo gì?
“Điện hạ bớt giận, Bình Nam Vương chính là nửa bước Chân Thần, quyền cao chức trọng, ngay cả Nhân Hoàng cũng phải khách khí với hắn, nếu hắn không chịu gặp, đó là chuyện bất đắc dĩ.” Lưu Bi vội vàng khuyên Lý Đằng vài câu.
Nếu như Bát hoàng tử dám tìm Bình Nam Vương gây chuyện, Bình Nam Vương mà nổi giận, sẽ một chưởng phế Bát hoàng tử đi, mặc dù Bình Nam Vương không đến mức giết Bát hoàng tử, nhưng mà tuỳ tùng đi theo thì thảm rồi, hơn phân nửa sẽ bị tai bay vạ gió.
“Nửa bước Chân Thần, rất lợi hại phải không?” Sắc mặt Lý Đằng âm trầm.
Lưu Bi nghe được Lý Đằng nói như vậy cười khổ không thôi.
Vị này Bát hoàng tử giết vài cường giả Bà La tộc, đoạt lại Chương Khu, tựa hồ có chút không coi ai ra gì…!
Nửa bước Chân Thần, tiến thêm nửa bước thì chính là Chân Thần, Chân Thần là cái gì?
Có thể hủy thiên diệt địa, tay định càn khôn.
Kết quả ở trong miệng Bát hoàng tử, trở thành “rất lợi hại phải không?”
Có thể không lợi hại ư?
“Truyền lời bản hoàng tử cho Thượng Trung, nói cho hắn biết, nếu không ra gặp bổn hoàng tử, bổn hoàng tử liền hủy vương cung của hắn!” Lý Đằng trầm mặc một hồi, lại ra lệnh cho Lưu Bi.
Lưu Bi trợn mắt há hốc mồm.
Hủy đi vương cung Bình Nam Vương? đây là Bát hoàng tử đang muốn chết sao?
Nếu như Bát hoàng tử thực có can đảm làm như vậy, Bình Nam Vương một chưởng chụp chết Bát hoàng tử, Nhân Hoàng cũng không dám nói gì.
“Bát hoàng tử không thể…! Bát hoàng tử nghĩ lại đi…! ” Lưu Bi quỳ xuống ngăn cản Lý Đằng.
“Được rồi, vẫn là bổn hoàng tử tự mình đi tìm hắn.”
Lý Đằng liếc nhìn Lưu Bi bị doạ quỳ dưới đất, không muốn làm khó hắn, mà là ngự không bay lên, nhắm ngay phương hướng vương cung.
Trên đường đi thỉnh thoảng có vài tướng quân bay lên, ý đồ ngăn cản cùng hỏi thăm Lý Đằng.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, đã bị Lý Đằng giơ tay đập ngã xuống đất, hơn nữa bị lún sâu 10 mét, hơn nửa ngày không dậy nổi.
Rất nhanh Lý Đằng đã tới trên không vương cung.
“Bình Nam Vương Thường Trung! Bổn hoàng tử giá lâm, còn không mau ra quỳ nghênh tiếp? ” Lý Đằng hắng giọng một cái, vang vọng khắp vương cung.
Một cổ uy áp nhàn nhạt phát tán ra, tường thành vương cung cũng bắt đầu lung lay sắp đổ.
Dám khiêu khích như thế, đương nhiên là Lý Đằng có nắm chắc.
Lúc trước hắn nhờ hệ thống, bắt được mấy phần thưởng lớn, ví dụ như một tờ truyền tống lệnh, còn có một thập giá phục sinh.
Gặp được kẻ địch mạnh mẽ, chỉ cần sử dụng truyền tống lệnh, có thể truyền tống đến ở ngoài ngàn dặm.
Dầu gì, cho dù bị đánh đã chết, cũng có thể lợi dụng thập giá sống lại.
“Người phương nào lớn mật như thế! Dám đến vương cung gây chuyện!”
Một gã Bán Thần sơ giai mặc ngân giáp bay lên không, hung hăng quát hỏi Lý Đằng.
“Ta là ai đã thông báo vài lần! Lỗ tai các ngươi bị điếc à…? Hay là mù mắt chó? Ngươi là Thường Trung? Nếu như không phải, cút sang một bên hóng mát đi! Thường Trung còn chưa ra, cũng đừng trách bổn hoàng tử không cho hắn mặt mũi! ” Lý Đằng càng thêm hung hăng.
“Ta quản ngươi là hoàng tử gì? Dám xông vào hoàng cung chính là tử tội! Khuyên ngươi nhanh chóng thối lui, nếu không sẽ xử theo luật pháp!” Võ giả ngân giáp giận dữ nói.
“Bổn hoàng tử lại hỏi ngươi một câu, Thường Trung ở nơi nào? Còn không mau lăn ra tiếp giá! Bằng không thì theo như luật pháp Nhân tộc, nên chém!” Lý Đằng tát một phát cho võ giả Bán Thần té lăn quay, hơn nữa lún sâu vài chục mét dưới đất.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha……Ai nói bản vương đáng chém ?”
Một gã nam tử trung niên ăn mặc giống thư sinh bay lên trời, đối mặt với Lý Đằng.
Trong cơ thể gã phóng ra một cỗ năng lượng hùng hộn, năng lượng khổng lồ chấn động tạo thành cực quang khiến cho bầu trời biến ảo, mấy trăm vạn dân chúng thành Hoàn Châu thấy một màn như vậy, tất cả đều ngừng việc đang làm, cúi đầu quỳ lạy.
“Ồ? Thượng Trung ngươi rốt cục chịu ra mặt? Lúc này có thời gian ?” Lý Đằng nheo mắt nói.
“Thằng nhóc láo toét, tục danh của bản vương là thứ mà ngươi có thể gọi tuỳ tiện hay sao? Vương cung của bản vương là chỗ mà ngươi có thể tuỳ tiện xông vào? Nể mặt phụ hoàng ngươi, mau quỳ trước cửa vương cung 100 lần thì có thể rời đi, bản vương tạm tha ngươi lần này! Nếu không……”