Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 917: Chương 917: Chấn Đãng Quyền (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Coi như ngươi biết điều!” Bây giờ Chu Mạt đã chẳng còn gọi Lý Đằng là điện hạ.

Dù sao sau 1 tháng, Nhân Hoàng sẽ phế đi thân phận hoàng tử của Lý Đằng.

Bảy vị hoàng tử khác đều không chịu thua kém, hết lần này tới lần khác Bát hoàng tử lại yếu như vậy, quả thật khiến Nhân Hoàng mất mặt, Nhân Hoàng giữ lại thân phận hoàng tử 5 năm, Chu Mạt xem ra đã rất nhân từ.

……

Phủ thành chủ.

Một gã đàn ông bặm trợn khoảng 50 tuổi đang dùng vẻ mặt khiêm tốn trò chuyện cùng sứ giả Bà La tộc.

Gã đàn ông bặm trợn này tên là Lưu Bi, là một vị đại tướng quân cấp bậc đại tông sư, phụ trách trấn thủ biên cảnh tây nam của Nhân Tộc, trấn thủ thành Bạch Thạch.

Thành Bạch Thạch nằm ở vùng đất lạnh giá phía tây nam của Nhân tộc, ở chỗ này nhận chức thành chủ cũng là chịu khổ sai, chẳng khác gì bị đày đoạ, trong lòng Lưu Bi vẫn luôn oán hận.

Thành Bạch Thạch cách trung tâm Nhân tộc xa lắc xa lơ, muốn người chẳng có người, muốn cứu viện cũng chẳng có, chỉ có đội ngũ hai vạn người, lại muốn đối kháng đại quân 20 vạn của Bà La tộc trú đóng.

Trên thực tế thành Bạch Thạch đã sớm trở thành một toà thành cô độc, đại quân Bà La tộc thường xuyên vòng qua thành Bạch Thạch tiến vào cảnh nội cướp bóc trắng trợn, căn bản thành Bạch Thạch không dám xuất binh, chỉ có thể co đầu rút cổ trong thành, dựa vào đại trận thủ thành miễn cưỡng giữ thành không mất.

Nguyên nhân đến hiện tại thành Bạch Thạch vẫn còn giữ được, kỳ thật hơn nửa là đại quân Bà La tộc cảm thấy nếu mạnh mẽ đánh phá đại trận thủ thành, sẽ lợi không bằng hại.

Ước chừng 5 năm trước, lúc Lưu Bi trở lại kinh thành báo cáo, đã miêu tã kỹ càng tình huống quẫn bách của biên giới tây nam, yêu cầu Nhân Hoàng gia tăng thêm quân lực cùng tiếp tế, đồng thời phái thêm tướng lĩnh cấp cao.

Kết quả Nhân Hoàng phái Bát hoàng tử cho hắn, nói hắn có thể tùy ý xử trí, trên danh nghĩa là thiên tử thủ cửa thành, trên thực tế chính là trả lời qua loa.

Sức nặng bao nhiêu…! Phái ra hoàng tử cùng Lưu Bi ngươi trấn thủ biên cảnh tây nam, ngươi còn muốn nói cái gì ?

Trong lòng Lưu Bi rất tức giận…! Nhưng cũng không dám cãi.

Tùy tiện phái ra mấy vị hoàng tử khác còn có tác dụng, phái vị Bát hoàng tử phế vật này có tác dụng gì?

Tất nhiên là toàn bộ tức giận của Lưu Bi đều xả lên trên đầu Lý Đằng.

“Lưu Bi! Tại sao Bát hoàng tử còn chưa tới? Ngươi đang giỡn mặt với ta à?”

“Dám đùa chúng ta, có tin là ngày mai thành Bạch Thạch sẽ máu nhuộm 5 thước đất hay không?”

Thái độ gã sứ giả Bà La tộc cực kỳ bất mãn, không ngừng trách mắng Lưu Bi.

“Báo thành chủ, Bát hoàng tử đã tới!” Chu Mạt vừa tiến vào phủ thành chủ, đã bẩm báo cho Lưu Bi.

“Nhanh cho hắn vào! Hầu hạ mấy vị sứ giả tôn quý cho tốt!” Lưu Bi ra lệnh cho Chu Mạt, sau đó nịnh nọt nhìn về phía sứ giả Bà La tộc.

Nhìn thấy bốn tên sử giả Bà La tộc diễu võ dương oai, cùng với đủ lời nhục nhã, tất nhiên trong lòng Lưu Bi rất tức giận.

Thế nhưng, trong tay hắn chỉ có hơn hai vạn binh lực, hơn mười tên tướng lãnh có thể dùng, căn bản không thể chống lại 20 vạn đại quân Bà La tộc.

Tất cả người nhà của hắn đều ở tại kinh thành, một khi thành Bạch Thạch thất thủ, dùng sự tàn bạo vô lý của Nhân Hoàng, nhất định sẽ tru di cửu tộc hắn.

Vì đại cục, hắn cần phải chịu đựng vì lợi ích.

Nếu như Bát hoàng tử có thể làm đối phương hài lòng, thành Bạch Thạch sẽ có thể sống qua một đoạn thời gian, nói cách khác, nếu 20 vạn đại quân mạnh mẽ công thành, không bỏ ra thời gian một tháng, tất nhiên thành Bạch Thạch sẽ bị phá.

Hi sinh một tên Bát hoàng tử, cái giá này đúng là chẳng có nghĩa lý gì.

Huống chi trên người hắn có khẩu dụ Nhân Hoàng, chỉ cần là vì an toàn biên cảnh, hiện tại có thể giao Bát hoàng tử cho ai cũng được.

……

Lý Đằng chậm rãi bước vào phủ thành chủ, lạnh lùng đánh giá bốn phía một phen.

“Bát hoàng tử điện hạ đứng đấy làm gì vậy? Còn không mau hầu hạ mấy vị khách quý?” Thành chủ Lưu Bi âm trầm ra lệnh, nếu Bát hoàng tử dùng vẻ mặt này chọc tức bốn tên sứ giả Bà La tộc mà nói, xem như cố gắng trước đó của hắn đều uổng phí.

“Bà La tộc? Nghe nói chính là chủng tộc tay phải bóc cơm, tay trái bóc cứt?” Lý Đằng nhìn thấy bốn tên sứ giả Bà La tộc đột nhiên cười phá lên.

“Ngươi! To gan!”

“Muốn chết! “

Bốn tên sứ giả Bà La tộc nghe thấy lời mỉa mai của Lý Đằng thì không khỏi tức giận.

Mặc dù đúng là bọn hắn làm như vậy, nhưng theo ý tứ trào phúng của bọn Nhân tộc này, đây là muốn sỉ nhục Bà La tộc bọn hắn.

“Nghe danh không bằng gặp mặt, mấy vị người cứt quả thật thối không ngửi được.” Lý Đằng nhíu mày nói.

“Lưu thành chủ, đây là ý của ngài sao?”

“Hôm nay không nói rõ ràng, tuyệt không chịu để yên! “

“Bắt hắn dập đầu cầu xin tha thứ! Nếu không 20 vạn đại quân sẽ san bằng thành Bạch Thạch!”

Bốn tên sứ giả Bà La tộc nghe Lý Đằng nói lại càng thêm tức giận.

“Bát hoàng tử, mau quỳ xuống! Xin lỗi!”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...