Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 916: Chương 916: Cẩu Hệ Thống (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hai người vừa mới trở lại nơi đóng quân, một gã tướng quân mặc giáp bạc lăng không mà đến, đứng vững trước mặt hai người Lý Đằng cùng Lý Ngang.

“Bát hoàng tử! Thành chủ cho ngươi đi rửa chân sứ giả Bà La tộc, tại sao ngươi còn chưa đi? Thành chủ sẽ rất tức giận có biết không! ?” Người đến là một vị tướng quân Chu Mạt đại tông sư tầng 1, phụng lệnh thành chủ Lưu Bi tới đây tìm kiếm Lý Đằng.

Nhân Tộc đang tranh chấp lãnh thổ cùng Bà La tộc, thành chủ Lưu Bi trấn thủ thành Bạch Thạch, nằm ngay khu vực giao giới giữa Bà La tộc và Nhân tộc, thành Bạch Thạch cách trung tâm Nhân tộc rất xa, căn bản không có quân cứu viện, chỉ có thể dựa vào đại trận thủ thành miễn cưỡng cố thủ.

Bất luận là thực lực hay nhân số Bà La tộc, hay là hậu viện tiếp tế đều chiếm lấy ưu thế tuyệt đối.

Lúc này Bà La tộc phái ra sứ giả, là do thành chủ Lưu Bi mời tới đàm phán.

Cái gọi là đàm phán, đương nhiên là thành Bạch Thạch bên này cấp cho đối phương đủ chỗ tốt, khiến cho đối phương hài lòng mới cân nhắc thu binh.

Sứ giả Bà La tộc đã sớm nghe nói Bát hoàng tử Nhân tộc ở ngay thành Bạch Thạch, vì muốn cho Nhân tộc chịu khuất phục, lại để cho Nhân tộc cảm nhận được đủ nhục nhã, cố ý nói ra điều kiện cho thành chủ Lưu Bi, để cho Bát hoàng tử rửa chân cho hắn trước mặt mọi người, mới có thể tiến hành đàm phán tiếp.

Nếu không thì khỏi bàn!

Thành chủ Lưu Bi căn bản không hỏi Lý Đằng đã đồng ý.

Thời gian hơn 4 năm này, Lý Đằng vẫn luôn sống lén lút, ngoại trừ vài tên nhân viên bị hắn dùng hồn thuật khống chế, thì chưa từng bại lộ thực lực trước kẻ nào khác.

Ở trong mắt Lưu Bi, Lý Đằng chính là một phế vật.

Phế vật này không tới kịp thời gian ước định, khiến cho sứ giả Bà La tộc giận dữ, thành chủ Lưu Bi cực kỳ tức giận!

Cho dù là hoàng tử, lần này hắn cũng muốn tát vài cái trước mặt sứ giả Bà La tộc.

“Ngươi nói cái gì?” Lý Đằng lạnh lùng liếc nhìn Chu Mạt.

Hắn sống nín nhịn suốt 4 năm 11 tháng tại biên giới thành Bạch Thạch đầy giá lạnh.

Mỗi ngày đều đánh dấu.

Vì muốn đạt được phần thưởng lớn hơn, hắn gần như vứt bỏ tất cả tôn nghiêm, sống nhịn nhục tới cùng.

Cũng khiến cho người khác cảm thấy hắn mềm yếu có thể bắt nàng, ngày càng gia tăng mức độ sỉ nhục.

Thậm chí đã tới trình độ bắt hắn rửa chân cho sứ giả dị quốc tới xâm lấn.

Cẩu đến cực hạn, phần thưởng mỗi ngày đều rất phong phú, tu vi võ công tăng một lần là vài chục năm, sau đó đủ loại công pháp, chiến pháp nhiều vô số kể.

Bởi vì một mực nín nhịn, rất ít khi ra tay đánh người, Lý Đằng cũng không biết thực lực hiện tại của mình, so với mấy vị hoàng tử khác, đặc biệt là Tứ Hoàng Tử ai cao hơn ai.

Thế nhưng, có thể khẳng định.

Đó chính là, sắp tới kỳ hạn 5 năm.

Mặc kệ thực lực hắn thế nào, hắn cũng không cần phải nín nhịn nữa.

Sống hay chết, có thể thăng cấp hay không, nằm trong 1 tháng thời gian cuối cùng.

Làm hết sức mình, nghe mệnh trời.

Cho tới bây giờ Chu Mạt chưa thấy qua Lý Đằng nói với hắn bằng giọng này, càng chưa từng bị loại ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Lý Đằng nhìn qua, lúc này không khỏi sững sờ, trong lòng không khỏi nhảy dựng, giống như đang đối mặt với mãnh thú hung tàn.

Nhất định là ảo giác.

Bát hoàng tử chính là phế vật, có gì phải sợ?

“Đây là mệnh lệnh Lưu thành chủ! Bổn tướng khuyên ngươi vẫn nên nghe lời tránh để thành chủ tức giận!” Chu Mạt suy nghĩ cẩn thận, lại bắt đầu đe doạ Lý Đằng.

“Mệnh lệnh của Lưu thành chủ? Lưu thành chủ có phải bị động kinh hay không? Ta là hoàng tử Nhân tộc, ngươi lại đi bắt hoàng tử Nhân tộc rửa chân cho sứ giả dị tộc, không sợ tổn hại uy nghiêm Nhân Hoàng? Khiến cho Nhân Hoàng mất sạch thể diện.” Lý Đằng chất vấn Chu Mạt.

“Bệ hạ? Ha ha, gần đây bệ hạ vừa khéo đã cho Lưu thành chủ một đạo mật chỉ, nói bởi vì Bát hoàng tử quá phế vật, một tháng sau sẽ chính thức huỷ bỏ thân phận hoàng tử của ngươi!

“Chiến sự biên cảnh tây nam căng thẳng, cân nhắc vì đại cục, Lưu thành chủ có thể tiến hành xử trí ngươi tuỳ ý để đổi lấy sự bình yên!”

“Ngươi mau tỉnh lại đi! Bây giờ ngươi chẳng có chút giá trị trong mắt bệ hạ ! Ở trong tay Lưu thành chủ còn có chút tác dụng, nếu như ngươi làm trái mệnh lệnh Lưu thành chủ, có thể lần sau không chỉ đơn giản như rửa chân cho sứ giả đâu!”

Chu Mạt nghe thấy lời của Lý Đằng, bắt đầu cười ha hả.

“Bệ hạ có thể nói ra loại lời này? Sợ là đã già nên hồ đồ rồi.” Lý Đằng cười lạnh.

“Ngươi! Đây là lời mà Bát hoàng tử ngươi có thể nói ra ư? Còn dám bất kính đối với bệ hạ, đừng trách bổn tướng không khách khí! ” Ánh mắt Chu Mạt lộ hung quang, đêm nay vị Bát hoàng tử này rất kỳ lạ! Chẳng lẽ muốn vùng dậy?

“Dẫn ta đi gặp Lưu thành chủ.” Lý Đằng hiểu rõ tình thế, cũng không nói nhảm cùng Chu Mạt.

Hắn nhẫn nhịn tại thành Bạch Thạch gần 5 năm, bị Lưu thành chủ cùng với thuộc hạ của hắn sỉ nhục đủ điều.

Tối nay đã đến lúc tính món sổ sách này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...