Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 903: Chương 903: Không Mặt (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Vẫn không có ai trả lời Lý Đằng.

Lý Đằng không khỏi có chút kỳ quái, phản ứng những người này không quá bình thường…!

Đợi hơn năm phút, trong toilet vẫn rất yên tĩnh.

Không nói tiếng nào, cũng không có bảo vệ tới bắt Lý Đằng.

Lý Đằng nhíu mày trầm tư một lát, hắn lại cúi đầu, nhìn sang vách ngăn buồng bên cạnh.

Bên cạnh là một đôi giày cao gót màu đỏ.

Không sai! Phòng bên cạnh đã thay đổi bao nhiêu người, tại sao vẫn là giày cao gót màu đỏ?

Phi lễ chớ nhìn, Lý Đằng vội vàng thu hồi ánh mắt, lại thông qua vách ngăn nhìn ra bên ngoài.

Đứng ở phía ngoài là một hàng dày giày cao gót màu đỏ!

Bất quá bây giờ vấn đề lớn nhất là, nhiều người như vậy đứng trong toilet, tại sao lại chẳng nói chuyện? Hắn gọi mấy tiếng cũng không ai trả lời?

Lý Đằng không khỏi nhớ tợi cuộc điện thoại kỳ lạ kia, Na Na gọi tới, nói mẹ bị hỏng mất, không có điện là sao?

Lý Đằng đứng dậy, kéo chốt cửa, đẩy cửa gỗ ra.

Đứng ở phía ngoài một loạt……ma nơ canh nữ?

Chính là loại ma nơ canh bằng nhựa không có gương mặt hay trưng bày trong cửa hàng quần áo!

Tất cả ma nơ canh nữ đều mang giày gao gót màu đỏ, quần áo màu đỏ, váy trắng, tóc dài màu đen che khuất hơn phân nửa gương mặt.

Số lượng……Chí ít có bảy, tám cái.

Đoán chừng trong buồng vệ sinh còn có vài con.

Trong hoàn cảnh cực kỳ yên tĩnh, đột nhiên nhìn thấy một màn như vậy, bất kể nói thế nào thì rất doạ người.

“Các chị em chậm rãi trò chuyện…! Tôi có việc đi trước một bước, sẽ không ở lại đây.” Mặc dù Lý Đằng từng trải nhiều kịch bản, nhưng lúc này cũng thấy tê dại da đầu.

Cảm giác những ma nơ canh nữ này không phải loại lương thiện, vẫn là đừng dây vào thì tốt hơn.

Lý Đằng cẩn thận từng chút một né tránh đám ma nơ canh nữ này, đi tới cửa ra toilet nữ.

Bước đến cạnh cửa toilet, nhìn thấy bên ngoài hành lang cũng không có ma nơ canh, Lý Đằng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng hắn nghe thấy sau lưng phát ra tiếng động.

Lý Đằng vô thức mà quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Kết quả phát hiện tất cả ma nơ canh nữ trong toilet đều ngẹo đầu nhìn về phía hắn.

Các nàng không có mặt, chẳng qua là lúc này gương mặt chỉa thẳng về phía Lý Đằng.

Lý Đằng vội vàng bỏ chạy mất dép, sau đó trở lại nhìn bốn phía nhìn một vòng, xác nhận mấy con ma nơ canh kia không rượt theo, lúc này mới thở hổn hển một hơi, tìm một cái ghế gần đó nghỉ tạm.

Cảm giác……thật kích thích…! Đúng là lâu rồi chưa trải qua loại cảm giác kích thích này.

Hoặc là nói, hắn đã mất đi cảm giác sợ hãi.

Mặc dù biết là đạo diễn biên kịch sắp xếp mấy phân cảnh cũ rích, nhưng một khắc vừa rồi, lại khiến cho Lý Đằng kinh ngạc, trong lúc hắn đang đau khổ muốn chứng minh bản thân không phải biến thái, cũng coi như tình tiết này khá thành công.

Ngồi được chốc lát, Lý Đằng lại cầm điện thoại lên, xem xét ghi chép cuộc gọi.

Quả thật có lịch sử cuộc gọi từ số của Trương Manh Địch.

Lý Đằng bấm gọi.

Kết quả……Điện thoại di động của hắn không có tín hiệu.

Kế tiếp nên làm thế nào?

Lý Đằng cảm thấy, có lẽ hắn nên trở lại toilet nữ.

Lúc trước hắn và Hồ Diễm Lệ tiến vào phòng chiếu phim, đều không gặp phải tình huống bất ngờ.

Ma nơ canh nữ trong toilet kia, hẳn là kích phát nội dung kịch bản?

Hắn không nên chạy trối chết, mà có lẽ nghĩ cách dẫn dắt kịch bản thì mới đúng.

Có lẽ sẽ nguy hiểm, thế nhưng, manh mối hữu dụng, khẳng định không thể dễ dàng bắt được, nhất định sẽ trải qua một ít mạo hiểm, hoặc là phá giải câu đố thì mới được.

Lý Đằng hít một hơi thật sâu, lại bước về phía toilet.

Thế nhưng, lúc đi ngang qua phòng chiếu số 1, Lý Đằng nghe thấy bên trong có giọng nói.

Nghe không quá rõ ràng, bất quá tựa hồ là Lạc Đại Thông cùng Khâu Lan đang nói chuyện.

Đối với Lý Đằng muốn dựa hơi mà nói, kịch bản có nam nữ chính, tự nhiên phải ưu tiên ăn ké kịch bản, những thứ khác tạm thời có thể dừng lại.

Hay là trước tiên nghe thử hai người này đang nói cái gì.

Lý Đằng rón rén tới gần phòng chiếu số 1.

Lúc bước vào, hắn cúi thấp người xuống, không muốn người bên trong nhìn thấy hắn.

Lạc Đại Thông cùng Khâu Lan vẫn ngồi ở một góc cũ, nhỏ giọng nói gì đó.

Mấy chỗ khác, cũng có vài người xem rải rác.

Ở bên trong phòng chiếu khá tối, hơn nữa Lý Đằng ngồi xổm, cũng thấy không rõ tình huống của mấy người này.

Lý Đằng không muốn hai người Lạc Đại Thông phát hiện ra mình, vì vậy ngồi xổm một chỗ lén nghe bọn họ trò chuyện.

Đáng tiếc sau khi Lý Đằng đi vào, hai người không nói gì nữa, mà là cùng nhau nhìn vào màn hình lớn.

Lúc này màn hình phòng chiếu số 1 đang phát ra một phân cảnh khủng bố.

Tình tiết cụ thể chính là một tên sát nhân biến thái sau khi giết người, lột da mặt của nạn nhân xuống, làm thành mặt nạ da người đeo vào trên mặt mình, sau đó giả mạo thân phận người kia, cũng lợi dụng thân phận người kia tiếp tục giết người, thay đổi gương mặt.

Lý Đằng ngồi xổm dưới đất hơn nửa canh giờ, bộ phim kia còn chưa chiếu xong.

Hắn chân hắn đã tê cứng.

Vấn đề là……hai người Lạc Đại Thông cùng Khâu Lan không có nói chuyện, rất yên tĩnh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...