Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 868: Chương 868: Khách Sạn (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Đã nói mời khách ăn cơm! Cơm nước xong xuôi lại bỏ chạy! Làm sao có loại người như cậu chứ…? “

“Thật là một gã tiện nhân! Mở rộng tầm mắt !”

“Không trả tiền thì đợi ngồi tù đi!”

Các đồng nghiệp lòng đầy căm phẫn.

“Hoá đơn 2 vạn 6540 đồng, có cảnh sát ở đây, ai cũng đừng hòng chạy!” Ông chủ nhà hàng nhìn thấy cảnh sát, đương nhiên cũng không vội bắt người, mà là kể lại mọi chuyện cho cảnh sát.

Về phần là ai mời khách, hắn đếch quan tâm, dù sao ở đây ngoại trừ Trần tổng ra thì đều có phần.

“Vừa rồi anh báo cảnh sát? Tôi không phải người nghe, là do hắn báo cảnh.” Cảnh sát nói rõ tình huống cho ông chủ nhà hàng.

“Hắn báo cảnh? Hắn báo cảnh sát cái gì?” Những người khác không hiểu ra sao.

“Lừa dối, doạ dẫm bắt chẹt. ” Cảnh sát trả lời mọi người.

“Cắt! Quả thực vô nghĩa! Làm sao có loại người như hắn chứ…? Ăn nói bừa bãi? Ác nhân cáo trạng trước? “

“Đồng chí cảnh sát, có phải trước hết tiên nên nghe chúng tôi kể lại mọi chuyện?”

“Đúng vậy! Vấn đề này cũng không thể nghe một bên…! “

“Hắn nói muốn mời khách ăn cơm, chúng tôi đều thể đứng ra làm chứng!”

Mấy đồng nghiệp lửa giận bốc cao vạn trường, làm sao mà trên đời này có loại người mặt dày như Lý Đằng chứ?

“Chuyện này không phải do số đông quyết định, chuyện này phải nói chứng cớ, hắn đưa ra chứng cớ lúc đầu mời các người ăn cơm, toàn bộ quá trình đều ghi âm, còn có video hiện trường.

“Dựa theo bằng chứng có được, quả thật các người có hiềm nghi lừa đảo vơ vét tài sản, hơn nữa vượt qua 1 vạn tệ, con số cực lớn.”

“Chuyện này đã rần rần trên mạng, ảnh hưởng xã hội vô cùng ác liệt, lãnh đạo trên cục đã tuyên bố, vụ án này phải xử nặng, nghiêm túc, tiến hành xử lý răn đe người khác.

“Chuyện bọn họ ăn cơm chùa, chúng tôi sẽ lập án khác, đầu tiên, mời 5 vị đồng nghiệp này theo chúng tôi một chuyến.” Cảnh sát rất nghiêm túc nói với Tiểu Triệu và bốn vị đồng nghiệp khác.

“Chúng tôi nào có lừa gạt vơ vét tài sản…? Cũng chỉ là một bữa cơm mà thôi, đã xin lệnh từ Trần tổng!” Có một gã tiếng kêu lên oan.

“Vớ vẫn! Chuyện này liên quan gì tới tôi? Tôi lại không đi ăn cơm!” Trần tổng vội vàng rũ bỏ trách nhiệm.

“Đúng là xin chỉ thị Trần tổng! Là hắn bắt chúng tôi “trừng trị” nhân viên mới này !” Một gã đồng nghiệp khác nhìn thấy Trần tổng rũ bỏ trách nhiệm nhanh như vậy, không khỏi thất vọng đau khổ, vội vàng lên tiếng giúp người kia chứng minh là đúng.

“Đừng có mà ngậm máu phun người…! Chuyện này không có nửa xu quan hệ với tôi! Nói là tôi ra lệnh ? Chứng cớ đâu?” Trần tổng chẳng thèm ngó tới.

“Lúc ngài gọi chúng tôi vào, tôi lo lắng ngài trở mặt, cho nên lén lút quay video lại, từ dưới bàn ghi âm toàn bộ quá trình chúng ta nói chuyện, đồng chí cảnh sát, cái này có được tính là chứng cớ không?”

“Có.”

Studio Tiểu Lệ.

“Hồ tổng thật sự là quá trâu rồi! Sa thải đám người lâu năm trong Studio Bội Đắc Lực, cũng không cần trả phí phụ cấp thôi việc.” Trợ lý tiểu Vương lộ vẻ sùng bái nhìn Hồ Diễm Lệ.

“Tôi không có tài giỏi như vậy, tôi cũng không nghĩ tới sẽ là kết quả này, tuyển hắn vào làm, là nhìn trúng tác phong bốc đồng, không sợ cường quyền của hắn, tạo ra hiệu ứng cá nheo, phá vỡ được bầu không khí đầy âm u của bên kia.”

(hiệu ứng cá nheo: nói nôm na là bỏ 1 con cá khác vào khoang cá cùng loại, sẽ tạo ra hiệu ứng khác biệt, chi tiết các bạn có thể lên gg search)

“Không nghĩ tới, ngày đầu tiên hắn đi làm, sẽ xốc cả hồ cá.”

“Hắn không phải cá nheo, hắn và bọn họ không cùng cấp bậc. Hắn là một con quái thú, nếu dùng tốt, sẽ là một trợ thủ đắc lực cho tôi.” Gương mặt Hồ Diễm Lệ đầy vẻ tán thưởng.

Hồ Diễm Lệ rất bất mãn với Studio Bội Đắc Lực bên kia, nhưng Trần tổng, cùng với vài tên cấp dưới chủ yếu, đều là nhân viên lâu năm, nếu mà vô cớ sa thải, dựa theo hợp đồng sẽ phải trả rất nhiều chi phí.

Mong muốn ban đầu của Hồ Diễm Lệ khi tuyển Lý Đằng vào, là muốn quấy vũng nước đục Bội Đắc Lực, để cho đám nhân viên cũ có chút cảm giác nguy cơ.

Chưa từng nghĩ, ngày đầu tiên Lý Đằng đã trở mặt với bọn họ, hơn nữa lôi cả đám vào cục cảnh sát.

Một khi nhân viên vi phạm luật pháp, Hồ Diễm Lệ có quyền chính đáng đuổi việc bọn hắn.

Đúng là lần này Lý Đằng thay nàng giảm bớt một số tiền lớn.

Đương nhiên, Studio Bội Đắc Lực sẽ phải nghỉ ngơi một thời gian, bất quá so với việc để mấy nhân viên lâu năm kia tiếp tục lèo lái Bội Đắc Lực, cứng mà không chết đã tốt hơn nhiều, ít nhất có cơ hội gầy dựng lại.

Cho nên, khi Trần tổng và mấy người kia lén lút dùng 3 vạn tiền muốn hoà giải với Lý Đằng, Lý Đằng lại hỏi ý kiến nàng, nàng trực tiếp chuyển 5 vạn cho Lý Đằng, bắt Lý Đằng kiên quyết không hòa giải, nhất định phải cho những người kia ngồi tù, dội nước bẩn vào lý lịch bọn hắn.

5 vạn này so với chi phí đuổi việc đám nhân viên lâu năm kia, chỉ là số lẻ.

Đương nhiên Lý Đằng không có ý kiến đối với chuyện này.

Hơn nữa, hắn cũng được đà lấn tới trở thành người phụ trách Studio Bội Đắc Lực.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...