Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 867: Chương 867: Cơm Chùa (3)
“Thì ra tác dụng của Studio chúng ta là như vậy sao? Thật mở rộng tầm mắt !” Lý Đằng tiếp tục cười to.
“Bữa cơm này Trần tổng cũng biết! Khuyên cậu mau trở về thanh toán hoá đơn! Trả không hết thì ghi giấy nợ, lại để cho Trần tổng trừ tiền lương của cậu vào, khấu trừ hết mới thôi! Bằng không thì cậu sẽ khó xử, còn có thể chịu trách nhiệm pháp luật! Đến lúc đó đừng trách đồng nghiệp chúng ta không nhắc nhở cậu!” Gã đồng nghiệp lâu năm tiếp tục đe dọa, nhưng thái độ Lý Đằng cứng mềm không ăn, hiển nhiên đã khiến cho bọn hắn ngoài mạnh trong yếu.
Bất quá bọn hắn cho rằng có Trần tổng Studio ủng hộ sau lưng, bọn hắn vẫn quyết định hung ác đến cùng.
“Bảo thằng ranh họ Trần giữ một phân tiền lương của tao thử xem?” Lý Đằng cười nhạo, sau đó dập máy Tiểu Triệu.
“Hồ tổng, nghe thấy mấy đồng nghiệp cũ đối xử người mới thế nào rồi đó? Tin tức tôi báo cáo thế nào? Đủ sức bùng nổ chưa? Mời đồng sự ăn cơm, gọi hơn 30 người hoá đơn 2 vạn, tuyệt đối có thể trở thành chủ đề nóng trên mạng.” Lý Đằng nói vài câu với Hồ Diễm Lệ vẫn luôn im lặng trong giao diện cuộc gọi 3 bên.
“Trước kia tôi từng xem qua tin tức tương tự, bảo là mời cơm nhà gái, kết quả nhà gái gọi tới hơn 20 người tiêu xài hai vạn tệ, cảm giác rất khó tin, không nghĩ tới loại chuyện này lại diễn ra bên trong Studio của tôi.” Hồ Diễm Lệ cảm khái.
“Hồ tổng, cô nói đi, tiền cơm này, rốt cuộc tôi có trả hay không?” Lý Đằng hỏi Hồ Diễm Lệ một tiếng.
“Trả cái đầu bùi!” Hồ Diễm Lệ chửi ầm lên.
“Hồ tổng……đừng chửi tục không tốt………” Lý Đằng cười.
“Bài viết đầu đề hôm nay tôi vẫn chưa hài lòng, hay là dùng chuyện của cậu đi! Tôi đăng tin này cho độc giả xem, đúng rồi, cậu nói lúc ăn cơm còn chụp ít ảnh cùng video? Đều gửi cho tôi đi.” Hồ Diễm Lệ lại bảo Lý Đằng.
“Lấy chuyện xấu nhân viên trong Studio của mình ra ánh sáng? Không tốt lắm đâu? Bọn hắn bị ép nóng đầu sẽ phản kháng đấy?” Lý Đằng không ngờ tới Hồ Diễm Lệ dám dùng chuyện của hắn, chỉ là đùa mà thôi.
“Ngoại trừ gã họ Trần, có lẽ những nhân viên này cũng không biết bọn họ thuộc dưới quyền tôi, chỉ nhận là quan hệ hợp tác. Về phần gã họ Trần, là ký hợp đồng bí mật với tôi, hắn dám cắn trả, điều khoản trong hợp đồng sẽ khiến hắn chết không chỗ chôn.” Hồ Diễm Lệ cũng không ngại chuyện này.
“Cái kia……Ảnh chụp cùng video phát ra ngoài có thể xâm phạm quyền riêng tư hay không?” Lý Đằng lại hỏi.
“Tôi sẽ làm mờ gương mặt bọn họ.” Hồ Diễm Lệ trả lời Lý Đằng.
“Ừ, ý này rất tốt.”
Đám người Tiểu Triệu dẫn theo ông chủ nhà hàng tới chỗ Studio.
Lý Đằng không ở đây, chỉ có Trần tổng.
“Hắn chạy! Rõ ràng hắn chạy! Ăn cơm chùa, chạy trốn !” Đám người tiểu Triệu trở lại văn phòng, lòng đầy căm phẫn lên án tâu cho Trần tổng.
“Chạy? Các người đông như vậy nhìn chằm chằm hắn? Còn để cho hắn bỏ chạy?” Trần tổng nhíu mày.
Hắn ra lệnh cho hai gã nhân viên “chỉnh” Lý Đằng, bọn hắn liền nảy ra chủ ý mời cơm này.
Chỉ cần bọn hắn chứng minh bữa cơm này là Lý Đằng mời, cộng thêm ông chủ nhà hàng đã quen biết từ trước, cuối cùng nhất định tiền ăn sẽ chứng thực trên đầu Lý Đằng.
Nếu như Lý Đằng còn chưa chạy, lúc tính tiền xuất hoá đơn, bọn hắn lập tức giải tán, lại để cho ông chủ nhận mặt Lý Đằng là được rồi.
Lý Đằng không chịu trả tiền mà nói, coi như là ăn cơm chùa, ông chủ có thể báo cảnh sát.
Nhưng rõ ràng Lý Đằng chạy mất! Cho nên chuyện phía sau liền tương đối phiền toái, chỉ có thể dẫn ông chủ nhà hàng tới Studio.
“Là do Tiểu Triệu trông chừng, kết quả không thấy người. ” Vài tên đồng nghiệp cũ nhao nhao đổ trách nhiệm lên người Tiểu Triệu.
“Cậu là đầu heo à…? Canh một người cũng không xong?” Trần tổng mắng.
“Không phải…! Chúng tôi ăn tại lầu hai, hắn ra ngoài sân thượng nghe điện, tôi nhìn chằm chằm vào cửa sân thượng, năm phút sau không thấy hắn trở vào, tôi liền ra ngoài tìm hắn, kết quả trên sân thượng không có ai! Đến bây giờ tôi cũng không biết hắn chạy bằng cửa nào !” Tiểu Triệu rất ủy khuất.
“Trần tổng, chuyện nội bộ các anh, cứ từ từ thảo luận, trước tiên thanh toán tiền cho tôi đi!” Ông chủ nhà hàng đã mất kiên nhẫn.
“Tôi không có đi ăn, tìm tôi làm gì vậy?” Trần tổng giang tay ra.
“Ách, các người không thể làm vậy? Tôi chỉ có thể gọi cảnh sát!” Ông chủ nhà hàng vừa nghe Trần tổng nói như vậy, không khỏi có chút nổi giận. Hơn ba mươi người, tổng cộng hoá đơn hơn hai vạn tệ, không chỉ là ăn, còn gọi nhiều thuốc lá cùng rượu quý, công nhân hắn chạy vào chạy ra, chạy lên chạy xuống rất mệt mỏi.
“Là Lý Đằng mời ăn cơm, anh đi tìm hắn…! Cho dù báo cảnh cũng là bắt hắn? Liên quan gì tới tôi?” Trần tổng tiếp tục buông tay.
“Đúng vậy! Là Lý Đằng mời ăn cơm, Anh tìm hắn…! ” Nhân viên Studio cũng nhao nhao hùa theo, sau đó tất cả quay về chỗ ngồi, còn có người chuẩn bị muốn ra ngoài.
“Tôi mặc kệ, tôi chỉ thấy các người dùng cơm, đương nhiên là tìm các ngươi, trừ phi các người gọi Lý Đằng kia tới, hắn thanh toán, tôi sẽ không tìm các ngươi.” Ông chủ nhà hàng dùng tay không bắy lấy Tiểu Triệu, tay kia móc di động ra báo cảnh sát.
Rất nhanh cảnh sát đã tới, bất quá Lý Đằng cũng đi theo.
“Hắn đã trở về! Mau bắt lấy hắn! Để cho hắn thanh toán tiền! Đừng cho hắn chạy!” Đám người Tiểu Triệu vội vàng gào thét ông chủ nhà hàng.