Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 866: Chương 866: Cơm Chùa (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lúc mấy người Lý Đằng đi toilet, lại có mấy cặp nam nữ lên lầu hai, mắt thấy không còn chỗ ngồi, vì vậy liều mạng ghép thêm một cái bàn.

Có một gã đàn ông đi tới quầy bar.

“Lấy thêm một chai “Nhất Cửu Nhất Ngũ” đến văn phòng lầu 7 bên kia, số phòng708, nhớ tính vào bữa cơm này.” Gã đàn ông nhắn với phục vụ quầy bar.

“Lầu 12, 1206, đưa một chai Chateau de Beaucastel, cho quản lý Lưu, nói với anh ấy là tiểu Trịnh tặng, cũng ghi vào bữa cơm này.” Một gã đàn ông khác cũng tới quầy bar gọi đồ.

Bữa cơm này thật náo nhiệt, vốn mời năm vị đồng nghiệp ăn cơm, kết quả hiện tại chỗ bàn ăn lại có gần 30 người.

Trên mặt đất có khoảng mấy mấy két bia, mười vỏ ly trà sữa, còn có sữa chua, nước trái cây đủ loại.

Đương nhiên, mấy người đàn ông uống rượu còn gọi thêm thuốc lá, đều bảo phục vụ lấy thêm.

Điện thoại Lý Đằng vang lên, hắn liền đứng dậy.

Tiểu Triệu cùng hai gã đồng nghiệp khác cũng đứng dậy.

“Ở đây thật ồn ào, tôi lên sân thượng gọi điện thoại. ” Lý Đằng chỉ chỉ sân thượng lầu hai.

Mấy người Tiểu Triệu mới ngồi xuống, nhìn thấy Lý Đằng đi tới sân thượng lầu hai mà không phải chỗ cầu thang lúc này mới yên lòng, bất quá Tiểu Triệu cũng không có ăn uống gì, nhìn chằm chằm vào cửa sân thượng lầu hai.

“Các người chậm rãi uống đi! Ca không phụng bồi, tưởng tao là máy rút tiền chắc?” Lý Đằng nhìn cửa nhà hàng phía sau, cười nhạo một tiếng.

Tiểu Triệu liếc nhìn cửa sân thượng lầu 2 một hồi, cảm giác không đúng, vội vàng chạy ra cửa sân thượng nhìn xem……Nào còn có bóng dáng Lý Đằng?

Hắn rất buồn bực nhìn về phía dưới lầu.

Lầu một nhà hàng cao khoảng 5 mét, Lý Đằng không thể nào từ đây nhảy xuống tầng dưới? Vậy làm sao hắn lại biến mất tăm?

Chuyện này quá kì quái!

Trong lòng tiểu Triệu hốt hoảng, vội vàng chạy chậm vào, thông báo tình huống cho hai gã động nghiệp khác.

Hai người kia cũng chạy ra chỗ sân thượng lầu hai, xác nhận đúng là Lý Đằng không còn trên sân thượng lầu hai.

“Bảo cậu trông chừng hắn 24/24? Tại sao người lại biến mất tiêu rồi?” Hai gã đồng nghiệp cũ bắt đầu oán trách Tiểu Triệu.

“Tôi luôn nhìn chằm chằm hắn…! Vừa rồi anh cũng nghe thấy hắn ra sân thượng gọi điện, hai mắt của tôi còn không rời khỏi cửa sân thượng! Hắn làm sao biến mất? Hoàn toàn không thể nào…! ” Trên mặt tiểu Triệu buồn rười rượi mà nghĩ không ra.

“Hắn không thể đi được! Trần tổng bảo chúng ta chơi chết hắn, cho nên lần này gọi tới hơn 30 người, ra oai phủ đầu hắn, hiện tại người đi rồi thì ai tới thanh toán? Tiểu Triệu cậu mau gọi điện cho hắn, bảo hắn trở về tính tiền!” Hai gã đồng nghiệp ra lệnh cho Tiểu Triệu.

Tiểu Triệu Liên vội vàng gọi điện cho Lý Đằng.

“Có chuyện gì không? ” Lý Đằng lên tiếng.

“Anh đi đâu vậy ? Tại sao đột nhiên biến mất?” Tiểu Triệu hỏi Lý Đằng.

“Có một tin tức sốt dẻo, tôi phải đi thu thập tin tức rồi.” Lý Đằng trả lời Tiểu Triệu.

“Vậy không được…! Anh đã nói mời đồng nghiệp ăn cơm, trước tiên trở về tính tiền rồi đi săn tin cũng được.” Tiểu Triệu mất hứng.

“Đúng vậy, tôi nói mời đồng nghiệp ăn cơm, mời năm vị đồng nghiệp ăn cơm, cũng không nói mời những người kia ăn cơm…, đã đến hơn 30 người, tại sao tôi phải tính tiền cho bọn họ?” Lý Đằng hỏi Tiểu Triệu.

“Không phải vừa khéo gặp được ư? Chính là cơm bình thường, anh đã nói mời khách, hiện tại một người bỏ chạy thì quá không nói đạo nghĩa…! Mau trở về, bằng không thì danh tiếng của anh trong ngành sẽ bị bôi xấu, sau này khó mà lăn lộn!” Tiểu Triệu giở giọng uy hiếp Lý Đằng.

“Ha ha, tôi không quá đạo nghĩa? Vậy các cậu có đạo nghĩa sao? Xem tôi là máy rút tiền chắc?” Lý Đằng cười lạnh.

“Đều là đồng nghiệp, sao có thể nói lời này chứ? Ngày đầu tiên anh đi làm, mọi người chúng ta là đang giúp anh, anh làm như vậy không sợ phụ lòng chúng tôi sao? Anh cũng nói mời đồng nghiệp ăn cơm, vậy hoá đơn của chúng tôi ai tính đây? Mau trở về, trước tiên thanh toán tiền đã, những thứ khác chúng ta sẽ thương lượng, đây là anh hứa trước.” Tiểu Triệu tiếp tục nói cùng Lý Đằng.

“Đúng vậy, ngay từ đầu đúng là tôi nói mời đồng nghiệp ăn cơm, đây là bởi vì tôi xem các cậu là bạn, nhưng mà thế nào, các cậu không xứng làm người, tôi cũng không có hứng mời loại súc sinh ăn cơm, chính các cậu từ từ chơi đi, đúng là xấu hổ khi làm bạn với loại người các cậu.” Lý Đằng tiếp tục cười lạnh.

“Anh mắng ai đó? Anh làm người kiểu gì đó? Anh không đến đúng không? Chúng tôi sẽ bảo ông chủ nhà hàng gửi hoá đơn tới Studio, hơn hai vạn tệ, anh không trả tiền thì chờ thư của toà án đi!” Tiểu Triệu giận dữ.

“Thư của toà án sao……Ha ha, tôi sợ quá sợ quá…! Còn chưa từng gặp qua! Mau để cho bọn họ gửi qua một tờ! Không, đưa thêm mấy tờ, tôi mang về nhà cho đám bà con thân thích, để cho bọn họ mở mang mắt.” Lý Đằng cười to.

“Chúng tôi không có đùa với anh đâu, lát nữa Studio chúng ta sẽ công bố chuyện anh ăn cơm chùa ra ngoài, không phải anh là hiện tượng mạng sao? Lần này cho anh toả sáng như cầu vòng, nổi như mặt trời!” Một gã đồng nghiệp giật lấy điện thoại Tiểu Triệu, bắt đầu đe doạ Lý Đằng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...