Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 834: Chương 834: Nổi Trận Lôi Đình (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhưng mà không ngờ tới, cái tủ sắt này còn có cơ quan, không thể tùy tiện phá hủy.

Cơ quan của cái tủ sắt này rất đơn giản.

Chính là kiểu 4 dòng chữ.

Mỗi ký tự đều có một nút.

Có nghĩa là nếu nhấn nút chính xác, có thể mở khóa tủ sắt.

Mỗi hàng có tổng cộng bảy ký tự, tổng cộng bốn hàng, nội dung là:

Hổ lạc bình dương tao khuyển khi,

Đình xa tọa ái phong lâm vãn,

Phong xan lộ túc dạ quy nhân,

Tang loạn phiêu luân hà kham thuyết!

Dựa theo dòng chữ giới thiệu phía dưới, mỗi hàng trong 4 dòng này đều có một nút chính xác, chỉ có nhấn đủ bốn nút chính xác, mới có thể mở tủ sắt ra.

Nhưng chỉ cần làm sai ba lượt, tủ sắt sẽ nổ tung, khiến phạm vi bán kính 1 cây số xung quanh tủ sắt bị san thành bình địa!

Xem ra không thể mò lung tung, nhất định phải tìm ra đáp án chính xác thì mới được.

Câu đố trên tủ sắt, khiến cho khách sạn trở thành hiện trường giải đố.

Tất cả mọi người chăm chú suy nghĩ, cố gắng suy tư, nhưng thật sự tìm không thấy đầu mối gì.

Cảm giác chính là bốn dòng chữ kia chẳng liên quan gì tới câu thơ…!

“Ngũ lão bản, anh rất hiểu thơ, anh có nhìn ra được gì không” Số 8 bèn hỏi Số 5 Lý Đằng, Số 8 cảm thấy nếu có người có thể tìm ra đáp án, vậy khẳng định là Số 5.

“Cái khác tạm thời không nhìn ra, tôi chỉ nhìn thấy hàng đầu tiên, hàng thứ hai, thứ tư đều là thơ cổ, nhưng bảy chữ hàng thứ 3 không phải thơ cổ, tựa hồ là thuận miệng góp lại mà thành.” Lý Đằng đã mở miệng.

“Hàng đầu cũng không phải thơ cổ ? Chỉ có hàng hai là thơ cổ, thứ tư thì tôi cũng không rõ ràng có phải thơ cổ hay không, dù sao trong ấn tượng không nghe qua câu thơ này.” Số 3 đã mở miệng.

Số 5 một mực khoe khoang bản thân giỏi thơ ca trước mặt bà chủ Kim Man Ngọc, Số 3 nghe được trong lời nói Số 5 tựa hồ có lỗ thủng, lập tức đâm thọt, đả kích hình tượng Lý Đằng trong lòng bà chủ Kim Man Ngọc cùng với quần chúng đại lão.

“Nói một cách nghiêm khắc, dòng đầu cũng không tính là thơ cổ, bảy chữ dòng đầu xuất phát từ 《 Cổ Kim Đàm Khái 》 , còn có tên 《 Cổ Kim Tiếu Sử 》 , 《 Cổ Kim Tiếu 》 , 《 Đàm Khái 》 , là bút ký tổng hợp từ nhà Minh do tiểu thuyết gia Phùng Mộng Long biên soạn.

“Câu thơ đầu tiên xuất phát từ quyển Nhị Cửu : Ngạn Vân: “long du thiển thủy tao hà hí, hổ lạc bình dương bị khuyển khi.”

“Dòng thứ tư là thơ cổ, xuất phát từ bài thơ 《 Tần Phụ Ngâm 》 thời Đường của nhà thơ Vi Trang:

Tá vấn nữ lang hà xử lai?

Hàm tần dục ngữ thanh tiên yết.

Hồi đầu liễm mệ tạ hành nhân,

Tang loạn phiêu luân hà kham thuyết.”

“Có lẽ mọi người cũng biết câu thứ hai? Chỉ có câu thứ ba không tính là thơ cổ.”

Lý Đằng đành phải giải thích cho mọi người một phen.

Nghe được Lý Đằng giải thích xong, mọi người ở đây nhịn không được mà khen hay.

Đặc biệt là mỹ phụ yêu thơ Kim Man Ngọc, lúc này nàng hoàn toàn dùng một loại ánh mắt mê muội liếc nhìn Lý Đằng, nàng đã bị người đàn ông này thuyết phục hoàn toàn.

Số 3 câm nín rồi.

Mẹ nó đây là quái thai nào…? Ngay cả xuất sứ của bài thơ cũng hiểu rõ như vậy?

Số 3 đang muốn mượn cơ hội này công kích Lý Đằng, kết quả lại tặng không cho Lý Đằng một cơ hội trang bức, còn khiến cho hắn bị mất mặt, đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Số 3 nhịn không được lại nghĩ: chẳng lẽ giá trị tồn tại của mình, chính là vật làm nền cho Số 5?

“Cậu rõ ràng xuất xứ câu thơ này như vậy, thế thì cậu có biết tại sao nó lại xuất hiện trên tủ sắt hay không? Nói không chừng đây là manh mối để mở tủ sắt.” Số 8 lại hỏi Số 5.

Các diễn viên đều có loại dự cảm, cái rương vòng thứ hai này có thể là đạo cụ qua cửa.

Bên trong cất giữ vật quan trọng.

Hiện tại bọn hắn có thể mượn tay NPC để mở rương, nhưng lại bị khoá cửa làm mắc kẹt.

Chỉ có thể lắc đầu thở dài.

Bà chủ Kim Man Ngọc nói là vì lý do an toàn, lại bảo tiểu nhị khiêng cái rương lên phòng nàng cho an toàn.

Chờ khi nào mọi người rời đi lại trả lại cho bọn hắn.

Nhưng thật ra là đặt trong mật thất dưới phòng ngủ của nàng.

Chỉ nàng cùng Lý Đằng mới có chìa khoá xuống dưới.

Bảy diễn viên khác rất khó chịu với chuyện này, nhưng cũng không có ai đưa ra lời phản đối.

Bà chủ Kim Man Ngọc là NPC quan trọng trong kịch bản, không giống với “quái vật” đạo tặc kia, bọn hắn không thể tấn công NPC trong kịch bản.

Kịch bản cũng không yêu cầu bọn hắn bảo vệ cái rương, ngăn cản bà chủ lấy đi cái rương các loại.

Hơn nữa bây giờ chưa tới buổi tối, Lý Đằng không biết có thông qua nhiệm vụ hay chưa, nhưng dựa theo quy tắc, buổi tối ngủ cùng bà chủ mới có hiệu quả, hiện tại bọn hắn còn có cơ hội, cho nên, không cần thiết phải ngăn cản chủ, lưu lại ấn tượng xấu cho bà chủ.

Kỳ thật nói trắng ra là, chính bọn họ không thể nào ngăn cản.

Đương nhiên, nếu như có người trong số bọn họ ngủ cùng bà chủ Kim Man Ngọc, tiến vào phòng ngủ của nàng, cũng có thể thay thế Lý Đằng trở thành chủ nhân cái rương.

Nhưng có mở rương được hay không thì lại là câu chuyện khác.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...