Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 831: Chương 831: Vào Trước Làm Bố (1)
“Đáng tiếc cho Số 5, vòng thứ nhất còn vượt lên đầu cơ mà! Đoán chừng số phiếu bầu cho hắn không ít.”
“Đúng thế, Số 3 đã chiếm được một danh ngạch thăng cấp, hai cái còn dư lại chúng ta phải tranh giành.”
“Số 3 làm cho người khác rất chán ghét, nhưng không thể không nói, hắn đúng là thông minh, lá gan cũng lớn.”
“Tính cách Số 3 chính là loại máu cờ bạc, mấu chốt là lần này hắn thành công.”
“Hiện tại liền hy vọng bà chủ kia vừa xấu vừa mập, khiến cho hắn ăn bị mắc nghẹn.”
“Ha ha, cậu cũng quá ác mồm đi……”
Mọi người đang thảo luận, các loại than thở, hâm mộ ghét hận.
Rất nhanh thuyền cát đã tới chỗ mọi người.
Lại xảy ra một màn rất bất ngờ.
Sau khi thuyền cát dừng lại, người đứng trên thuyền cát không phải Số 3, mà là Số 5!
Số 5 không chết! Mà là sau khi giết sạch đạo tặc, thừa dịp hỗn loạn chạy thẳng tới khách sạn Hồng Môn!
Thỉnh thoảng gió lớn thổi lên vùi lấp dấu chân hắn, cho nên mọi người không có phát hiện hắn đã rời đi.
Đáng thương cho Số 3, ngay lúc tới cửa, có lẽ vừa khéo nhìn thấy Số 5 tới đây?
Thật khiến cho người ta thương xót.
Mới vừa rồi còn hâm mộ ghét hận Số 3, hiện tại liền đổi sang thông cảm.
Tạo hóa trêu người…!
Số 5 vừa bước xuống, mỉm cười nhìn về phía trên thuyền cát, sau đó giơ tay dìu xuống một vị mỹ phụ.
Dáng người kia nhỏ nhắn, eo thon ngực nở, gương mặt đầy dụ hoặc……
Vừa nhìn đã muốn bế lên giường cmr…!
Vấn đề là, sau khi mỹ phụ rời thuyền, cũng không có buông tay Số 5, sau đó cùng nắm tay Số 5 đứng chung một chỗ.
Không biết sau khi Số 5 tới khách sạn đã làm những gì, cũng không biết bọn họ lúc trèo thuyền đến đây, hắn đã dùng thủ đoạn hạ lưu gì, nhưng hiển nhiên mỹ phụ đã bị hắn đầu độc.
Những người khác muốn đến gần mỹ phụ, nhưng mỹ phụ lộ vẻ rất cảnh giác, thậm chí cũng không muốn trò chuyện với bọn hắn.
Mọi người đặt rương lên thuyền cát, dưới sự yêu cầu của mỹ phụ, mọi người cùng vác xác lạc đà lên thuyền, đây là Lý Đằng đã bàn tính với nàng, bốn đầu lạc đà xem như tiền phí vận chuyển.
Động cơ thuyền cát rất mạnh, cho dù chất lên rất nhiều hàng hóa và con người, hơn nữa sáu gã đàn ông, cũng vẫn có thể chạy băng băng trên mặt cát.
Bà chủ Kim Man Ngọc đang ở khoang điều khiển, chỉ cho Lý Đằng đi vào cùng nàng, những người khác đều ở khoang sau chứa hàng hoá.
Khoang trước và khoang sau cách một lớp thủy tinh, phía trên chỉ có một cái cửa sổ nhỏ, có thể miễn cưỡng nghe được đoạn đối thoại của Kim Man Ngọc cùng Lý Đằng xen lẫn tiếp động cơ.
“Cùng chàng gặp nhau đúng là hận vì quá trễ…! ” Giọng nói Kim Man Ngọc.
“Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm,
Định bất phụ tương tư ý.. ” Giọng nói Lý Đằng.
(dịch nghĩa: Chỉ mong lòng nàng như lòng ta,
Nhất định không phụ nỗi niềm nhớ nhau.)
“Lời của chàng nói rất hay, tại sao thiếp không thể nói ra lời đầy ý thơ hay như thế?” Giọng nói Kim Man Ngọc.
“Nàng ưa thích lời ta nói, chỉ là bởi vì chúng ta thân vô thải phượng song phi dực, đãn tâm hữu linh tê nhất điểm thông.” Lý Đằng thanh âm.
(dịch nghĩa: thân nào cánh phượng bay muôn sắc, tâm sẵn sừng tê điểm cảm thông)
“Chàng nguyện ý ở lại giúp thiếp sao?” Giọng nói Kim Man Ngọc.
“Nguyện đắc nhất tâm nhân, bạch đầu bất tương ly.” Giọng nói Lý Đằng.
(dịch nghĩa: mong có được người một lòng không thay đổi, đến khi đầu bạc chẳng xa nhau.)
“Chàng thật lòng ư?” Giọng nói Kim Man Ngọc.
“Áo nàng bâu vải xanh xanh, nhớ nàng ta lại nghĩ quanh xa vời. Hỏi thế gian, tình là vật gì, mà khiến cho đôi lứa thề nguyền sống chết?
Núi chưa mòn,
Sông chưa cạn kiệt,
Đông vang sấm dậy,
Hè mưa tuyết,
Trời đất hợp,
Mới cùng nàng ly biệt. ” Giọng nói Lý Đằng.
“Quá cảm động! ” Kim Man Ngọc nhào vào trong ngực Lý Đằng.
“……”
“Ài…! Phì! “
“Hết nghe nổi. “
“Thật là buồn nôn! “
“Cẩu lương này thật khó nghe!”
“Đã là năm nào rồi? Còn có người tán gái như vậy?”
“Mấu chốt là bà chủ thích thơ ca, nên dính chiêu này…! “
“Số 5 học ở đâu ra nhiều phá thơ như vậy?”
“Chẳng lẽ trước kia Số 5 đều không chú tâm diễn xuất, mà chỉ cố gắng học tán gái hay sao?”
“Các người nhỏ giọng dùm một chút, bị bà chủ nghe được lời này, thì xem như trái với quy tắc.”
“Số 8 nhắc nhở đúng đấy, chớ nói lung tung, cẩn thận vi phạm quy định.”
Sau khoang thuyền càng ngày càng đố kỵ.
……
Thời gian hơn mười phút, thuyền cát đã trở về khách sạn Hồng Môn, khoảng cách ba 3 giờ chiều vẫn còn dư khoảng 1 tiếng.
Lúc thuyền cát đi xuyên qua bậc nhấp nhô, Lý Đằng đã ôm eo Kim Man Ngọc.
Mà Kim Man Ngọc cũng tỏ vẻ danh hoa đã có chủ, lộ vẻ mặt lạnh lùng đối với người khác, để cho bọn họ câu trả lời nào hay.
Xem ra muốn bế nàng lên giường là chuyện không thể.
Đây là Số 5 vào trước làm bố…!
Bước vào trong khách sạn, mọi người thấy ánh mắt Số 3 đầy vẻ oán độc, gần như biến thành màu đen.
Ánh mắt của hắn làm cho người ta không khỏi nhớ tới Chu Du.
Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng…!