Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 829: Chương 829: Cái Rương (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Thật sự không nghĩ tới, vòng này không phải khó ở chỗ dụ bà chủ lên giường, mà là di chuyển cái rương chết tiệt này!” Số 1 cũng chửi bậy.

“Chúng ta thay phiên nâng cái rương lên nửa phân, như vậy lạc đà mới có thể kéo tiếp.” Số 8 suy tư sau nửa ngày, mới nảy ra một kế.

Mọi người tạm thời cũng không có ý nào tốt hơn, chỉ có thể làm theo đề nghị của Số 8, thay phiên nâng một phần rương lên, để cho cái rương không đến mức lúc bị lạc đà kéo lại chìm xuống dưới cát.

Thế nhưng, rất nhanh tám người liền thở hồng hộc như trâu hút nước.

Một hồi gió lớn cuốn theo vô số hạt cát tới đây, mọi người vội vàng xoay người tránh đi.

Gió lớn thổi bay dấu chân trên cát, ở chỗ phía xa còn tạo ra xoáy cát.

“Tiếp tục như vậy không ổn đâu…! Trước 3 giờ chiều nhất định không thể tới khách sạn ! Nhất định là có phương pháp nào tốt hơn mà chúng ta chưa nghĩ ra.” Đến phiên Số 2 cùng Số 7 nâng cái rương lên, Số 2 bắt đầu than thở.

“Đừng oán trách! Tranh thủ thời gian! Lại lề mề xuống dưới khẳng định sẽ chậm!” Số 8 thúc giục Số 2.

“Tôi cho rằng hiện tại chúng ta tốc độ này, trước 3 giờ tuyệt đối không đến được khách sạn, hơn nửa ngày mới di chuyển được một ít, vẫn là bốn người một nhóm, có người ở phía trước phụ trách nâng đầu rương này lên, có người ở đằng sau giúp đẩy, tăng thêm tốc độ.” Số 7 đưa ra đề nghị.

Mọi người dựa theo đề nghị của số 7.

Đúng là tốc độ tăng lên một ít, thế nhưng, thời gian nghỉ ngơi không đủ, sức bền của mọi người không đủ duy trì.

Bất quá, những thứ này đều là vấn đề nhỏ.

Rất nhanh đã có khảo nghiệm lớn hơn……Hoặc là nói đoàn phim đào ra cái hố lớn hơn cho mọi người nhảy vào.

Trong lúc mọi người vất vả di chuyển cái rương, phía dưới mặt cát đột nhiên xuất hiện vài tên đạo tặc quần áo rách rưới, miệng ngậm ống dài, tay cầm lưỡi dao sắc bén! Bọn hắn vừa thoát khỏi mặt cát, lập tức vung vẩy lưỡi dao sắt bén trong tay rạch bụng nhóm lạc đà đang kéo rương, chết giết tại chỗ!

Tám người mệt mỏi sau khi nhìn thấy lạc đà bị giết mới kịp phản ứng, vội vàng nhanh chóng phản kích.

Khá tốt, tám người cũng không phải hạng người bình thường, thân thủ mỗi người đều bất phàm, dưới sự hợp sức nhanh chóng làm gỏi đám đạo tặc bị thương.

Trong lúc chuẩn bị tiến hành thẩm vấn bọn hắn, thì trong miệng đám đạo tặc này đã ngậm sẵn thuốc độc, trong nháy mắt cắn nát tử vong tại chỗ.

Nhìn xem thi thể bốn đầu lạc đà trên mặt đất, mọi người đúng là khóc không ra nước mắt.

Đã không có lạc đà, vậy chỉ có thể dùng sức người kéo cái rương nặng nề này tới khách sạn Hồng Môn.

Đây căn bản là một nhiệm vụ không thể hoàn thành…!

“Hiện tại nói cái gì cũng vô ích, mọi người vẫn tranh thủ thời gian ! Bốn người ở phía trước ra sức kéo, bốn người còn lại đỡ rương, chúng ta nhất định phải đến khách sạn trước 3 giờ chiều!” Số 8 thúc giục mọi người.

Vì thăng cấp lần này, hắn bỏ ra quá nhiều.

Theo Số 8 suy nghĩ, thi đấu thăng cấp lần này mặc dù xảy ra một vài chuyện không may, nhưng hắn cảm thấy bản thân có ưu thế nhất định, bên trong tám người, người có sức cạnh tranh, tựa hồ cũng chỉ có Số 5 cùng Số 3, cho nên hắn tuyệt đối không thể bởi vì chuyện không áp tải rương đến khách sạn kịp lúc mà thất bại.

Lại một hồi gió lớn thổi qua, lôi cuốn theo vô số hạt cát, mọi người vội vàng xoay người tránh né trận gió lớn này.

“Số 5 đâu? Các ngươi có ai nhìn thấy Số 5 ?” Gió lớn đã qua, Số 4 đột nhiên phát hiện một vấn đề.

Lúc này mọi người mới chú ý tới, sau đợt hỗn chiến vừa rồi, Số 5 đã mất tích!

Chẳng lẽ biến thành thi thể trên mặt đất?

Mọi người bới đống cát dưới đất một phen, cũng không có phát hiện thi thể Số 5.

Vừa rồi chỗ xác chết vài gã đạo tặc xuất hiện cát chảy, trong đó còn có một xác đạo tặc bị gió lớn thổi qua nuốt sống một nửa cơ thể!

“Mẹ nó! Mọi người chú ý tránh né cát lún! Lỡ như cái rương bị cát chảy nuốt trôi thì phiền toái!” Số 8 không khỏi kinh hãi.

“Số 5 không phải là bị giết, sau đó bị cát lún nuốt gọn chứ? “

“Vừa rồi một hồi loạn chiến, hiện trường rất là hỗn loạn, cũng không có ai chú ý người khác.”

“Hắn sẽ không xui xẻo như vậy chứ? “

“Có thể lắm, tôi nhớ vừa rồi hắn đứng gần gã đạo tặc này nhất.”

“Hẳn là chết, số lượng đạo tặc không thể ít hơn chúng ta, một trận chiến này chúng ta không thể nào còn nguyên vẹn.”

Mọi người bảy mồm tám lưỡi bắt đầu thảo luận, biểu hiện rất thương xót Số 5, nhưng trong lòng rất vui vẻ.

Đối thủ mạnh nhất bị loại…!

Nhưng rất nhanh bọn hắn liền cao hứng không nổi.

Bốn đầu lạc đà không có, Số 5 cũng không có, hiện tại vận chuyển rương hòm còn khó hơn, cũng hết cách đi tới khách sạn trước 3 giờ chiều, tất cả mọi người sẽ bị loại bỏ!

Có khác gì cùng chết chứ?

“Tôi đã nghĩ ra một cách……” Số 3 nói xong liền chạy về trước một khúc.

“Cách gì nói mau?” Những người khác lớn tiếng hỏi Số 3, anh nói chuyện thì đứng yên đi, chạy xa như thế làm gì vậy?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...