Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 827: Chương 827: Cái Rương (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nói là đoàn xe, kỳ thật chính là bốn con lạc đà kéo theo một chiếc xe bốn bánh.

Trong xe bốn bánh có đật một cái rương lớn.

Cái rương lớn đang khoá, tất cả mọi người không biết ở bên trong rương có cái gì, quy tắc cũng không cho phép mở rương ra.

Tám vị diễn viên là tám gã thương nhân, phải áp tải xe hàng tới địa điểm giao dịch.

Tối nay sẽ nghỉ lại một đêm trong khách sạn Hồng Môn.

Đây là thiết lập kịch bản vòng thứ hai.

“Xem mặt trời, vẫn là buổi sáng, chẳng lẽ lại chúng ta phải đi đường cả ngày sao?” Số 4 ngẩng đầu nhìn bầu tời phân tích một phen.

“Không thể nào? Chúng ta cũng không có mang nước, nơi này cũng không giống có thể tìm thấy nguồn nước, thời tiết nóng bức như vậy, đi cả ngày mà nói, thế nào cũng sẽ chết khát.” Số 2 nhìn bốn phía một vòng.

“Các ngươi cảm thấy trong rương sẽ có vật gì? Tôi hoài nghi thứ này có liên quan tới nhiệm vụ vòng đấu.” Số 6 cũng nói chen vào.

“Anh mở ra nhìn thử xem…! Xem qua sẽ biết.” Số 7 giựt giây Số 6.

Mọi người vừa đi vừa mở miệng là nói liến thoắng.

Tám gã diễn viên có thể thăng cấp đến “đại đặc ước”, đều lăn lộn qua không ít kịch bản, xét tuổi tác cũng là lão quái vật sống mấy trăm năm.

Tính cách của bọn hắn, kể cả Số 8, thậm chí là Số 3 ưa thích đâm chọt người khác, hơn phân nửa đã giống như Lý Đằng, khéo đưa đẩy, im lặng.

Thế nhưng, thi đấu thăng cấp lần này quyết định bởi phương thức người xem bỏ phiếu.

Điều này khiến cho bọn hắn làm trái với tính cách của mình, tự tạo ra cho bản thân một tính cách.

Cho dù không làm như vậy, cũng phải cố gắng nói thêm mấy câu, để tránh cho bản thân trở thành vật làm nền trong kịch bản, trở thành bối cảnh cho những người khác biểu diễn.

Mặc dù mục tiêu của mọi người trong thi đấu thăng cấp này là trở thành vai phụ, nhưng trong lần thi đấu thăng cấp lần này, cũng không có ai muốn trở thành vai phụ, đều muốn trở thành nhân vật chính hấp dẫn ánh mắt của khán giả.

Số 5 Lý Đằng biểu diễn xuất sắc trong kịch bản Zombie nhận về số phiếu cao nhất, hơn nữa mấy vòng trước đó hắn biểu hiện cũng không tệ lắm, chỉ cần hắn không phạm sai lầm lớn, thì ba danh ngạch thăng cấp lần này sẽ có 1 cái là của hắn.

Cho nên, bọn hắn nhất định phải cố gắng tranh thủ hai danh ngạch còn lại.

Bà chủ trong kịch bản lần này chính là một biến số.

Nếu dụ bà chủ lên giường, có thể tăng thêm 2 hạng, hơn nữa loại thành công này cũng sẽ được đám đại lão tán thành, cũng giúp cho số phiếu bầu tăng mạnh.

Có thể tưởng tượng, vòng thi đấu lần này rất quan trọng.

Bây giờ đi đường thuộc về kịch bản nhàm chán cực độ, nói thêm mấy câu, nói chút các câu gây cười, cho dù không thể giúp chính mình tăng thêm lá phiếu, ít nhất cũng khiến cho đám đại lạo chú ý một hai.

Mọi chuyện diễn ra giống như lời Số 4 nói.

Mọi người vừa nói vừa đi qua con đường đầy đá vụn, bất tri bất giác đã trôi qua 2 giờ, mọi người vẫn còn trên đường, khách sạn Hồng Môn vẫn chưa thấy bóng dáng.

Sau đó chẳng ai thèm nói nữa.

Nói chuyện tiêu hao năng lượng, hơn nữa còn khiến lượng nước dự trữ trong người bốc hơi nhanh hơn.

“Khách sạn có còn xa lắm không…? Có lẽ nên nhắc nhở chúng ta mới phải?” Số 2 khát nước quá chừng, nhịn không được chửi bậy.

Số 2 lúc thường nếu so với người bình thường, thì cũng được xem là người có sức bền dai dẳng, nhưng nếu đặt lên bàn cân với 7 diễn viên sức bền hơn trâu kia, còn thua chị kém em không ít.

Lúc trước mấy lần bỏ chạy trối chết, hắn đã cảm nhận được thể lực bản thân quá yếu, hiện tại mặc dù thể lực của hắn còn không có hao hết, nhưng hắn đã bắt đầu lo lắng cho mình sẽ là người trước tiên không kiên trì nổi.

Thời tiết nóng bức như thế, còn không có nước uống, thể lực sẽ tiêu hao nhanh hơn bình thường gấp vài lần

“Đi không nổi, có thể cỡi lạc đà…! ” Số 3 hiến kế cho Số 2.

Tất cả mọi người cùng nhau nhìn về phía bốn đầu lạc đà.

Cái rương trên xe rất nặng, bốn đầu lạc đà đã kéo cố sức, nếu như phải chở thêm người thì bọn chúng sẽ càng vất vả.

Mặt khác, đi không nổi cưỡi lạc đà, tựa hồ cũng sẽ bị quần chúng đại lão xem thường.

Cho nên mọi người cố gắng chống đỡ, không có ai cưỡi lạc đà.

Hiển nhiên là Số 3 đào hố cho Số 2.

“Đã đến khách sạn Hồng Môn! “

Số 8 đi ở phía trước góc cua quay trở về, hô lớn thông báo cho mọi người.

Mọi người đi qua chỗ rẽ phía trước, con đường trước mặt liền trở nên thoáng đãng.

Một mảng đất trống lớn, nhưng trên mặt đất đều là hạt cát, tựa hồ bọn họ đã tiến vào sa mạc.

Từ nơi này có thể nhìn thấy phía xa có một gò đá, phía trên gò đá xây dựng một ngôi nhà.

Hiện tại sắp tới giữa trưa, tầm mắt rất rộng rãi, cũng nhìn thấy rõ ràng, cho nên đứng từ rất xa cũng có thể nhìn rõ ràng toà nhà kia có màu đỏ.

Khách sạn tên là khách sạn Hồng Môn, chắc hẳn chính là toà nhà màu đỏ này.

“Đại ca, vậy mà cũng nói đã tới?” Số 2 nhìn thấy toà nhà nơi xa mà lắc đầu thở dài.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...