Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 817: Chương 817: Thiết Lập Nhân Vật (3)
“Còn các ngươi nữa, so với mấy kẻ phụ huynh giúp đỡ giáo viên thu tiền học thêm, thu phong bì có gì khác nhau? Chính là do các ngươi dung túng, bầu không khí xã hội mới càng ngày càng tệ!
“Lúc tuyết lỡ, không có một bông tuyết nào là vô tội! Dung túng bao che cái ác, cổ suý thói xấu, thậm chí còn thê tởm hơn tà ác! Thật đáng buồn! ” Số 3 dùng lời lẽ đanh thép chửi mắng đám diễn viên.
“Thôi cho tôi xin! Đây là chúng ta đang diễn xuất, đang tham gia thi đấu thăng cấp, có phải các người đang kéo chủ đề càng ngày càng xa hay không? Nói cái gì mà thu tiền học thêm…? Có thể đổi chủ đề nào khác hay hơn không?” Số 7 hắng giọng nói một câu.
Không tìm cơ hội lên tiếng thì không được…! Nếu cứ để Số 3 cùng Số 8 ở chỗ này cãi lộn, bọn hắn không thể hiện bản thân, kết quả sẽ bị đám đại lão đang xem bỏ qua, cũng sẽ mất đi cơ hội thăng cấp quý giá.
Cho nên, lúc này nhất định phải tỏ rỏ lập trường của mình mới được.
Ít nhất phải nói vài lời, đừng để bọn hắn cướp sạch danh tiếng.
“Tôi chỉ là không quen nhìn hiện tượng đáng khinh mà thôi! Đặc biệt là thi đấu thăng cấp, thi đấu biểu diễn quan trọng đối với các diễn viên như thế, thế mà bị dính vào trò gian lận! Nhất định phải cho cao tầng thành phố điện ảnh xem trọng, không thể buông xuôi mặc kệ.
“Nếu không diễn viên giỏi xứng đáng không đứng đầu, mà những thứ bất học vô thuật, bè lũ xu nịnh sẽ ngoi lên, sẽ tạo thành nguy hại rất lớn đối với thành phố điện ảnh! ” Số 3 thừa cơ tiến hành nói xấu Số 8.
Đả kích Số 8, chính là đả kích Số 5, chỉ cần nhắm chặt hai vị này, Số 3 cảm giác thi đấu thăng cấp lần này mình sẽ ổn.
Nguyên nhân Số 3 không có trực tiếp đả kích Số 5 đứng nhì, là vì số 5 một mực im lặng không có mở miệng.
Số 3 nói một tràng dài, trên bàn cơm lại rơi vào im lặng.
Tựa hồ Số 8 chưa nghĩ ra lời lẽ để phản kích, Số 5 thì tỏ vẻ thà chết chứ không tham chiến.
Những người khác thấy Số 3 chiếm được hạng đầu ở vòng 2, cảm giác những đại lão thần bí đứng sau có khẩu vị rất mặn mòi, tạm thời cũng không tìm được chủ đề thích hợp để biểu hiện, cho nên bọn họ đều ở trạng thái im lặng.
Cho nên trong nhà ăn gần như chỉ có một mình Số 3 nói luyên thuyên.
“Nếu như mỗi người chúng ta gặp được chuyện bất bình, đều dũng cảm mà đứng ra, chính là một loại thái độ có trách nhiệm với cuộc sống bản thân và xã hội, sẽ thanh lọc bầu không khí bất lương trong xã hội.
“Nhưng nếu như mỗi người chúng ta ngay chỉ biết lo cho thân mình, thái độ từ trên cao nhìn xuống, thậm chí nối giáo cho giặc……” Số 3 tiếp tục chậm rãi nói.
Những người khác tiếp tục im lặng
Lúc mọi người sắp ăn cơm trưa xong, một giọng nói vang lên giữa không trung.
“Thi đấu biểu diễn vòng thứ ba tiến hành một tràng diễn viên bỏ phiếu.”
“Tám gã diễn viên thay nhau bỏ phiếu, tuyển ra diễn viên chính mình ghét nhất, tên diễn viên kia được số phiếu cao nhất sẽ bị trực tiếp loại bỏ!
“Trước khi vòng thứ 3 bắt đầu, các người có thời gian năm phút tiến hành thuyết phục diễn viên khác, để tránh cho bản thân trở thành kẻ không may bị loại bỏ.”
Giọng nói giữa không trung dừng lại, tất cả mọi người cùng nhìn về phía Số 3.
“Đệch……cụ! ” Sắc mặt Số 3 đại biến.
“Ha ha ha ha……” Số 8 nhịn không được cười ra tiếng.
Mặc dù lúc này cười thì có chút đểu cáng, nhưng Số 8 thật sự rất muốn cười.
Cho mày đắc ý…! Đúng là đáng đời…!
“Tôi biết rõ hiện tại mọi người đều muốn loại bỏ tôi, thế nhưng, các vị đều là diễn viên lâu năm đầy kinh nghiệm, diễn viên gạo cội, các người loại tôi trước, cần phải suy nghĩ cho tốt, loại tôi ra ngoài có phù hợp ích lợi của các người hay không!
“Nếu như lúc trước tôi nói thi đấu thăng cấp có gian lận, các người không tin, hiện tại có lẽ các người đã tin tưởng? Vì cái gì ban tổ chức thi đấu lại nhằm vào tôi?
“Bởi vì tôi đã nói huỵt toẹt ra! Để cho bọn họ cảm thấy sợ hãi! Cho nên bọn hắn mới chọn dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để loại bỏ tôi!
“Hiện tại các người có thể loại tôi, nối giáo cho giặc, vẽ đường cho hươu chạy! Nhưng nếu các người rõ ràng, sau khi tôi bị loại, thì người xui xẻo tiếp theo chính là các người! Không bao gồm Số 8 và Số 5!
“Lúc trước bọn hắn giết người, tôi không có lên tiếng, bởi vì không phải tôi.
Về sau bọn hắn giết người Do Thái, tôi không có lên tiếng, bởi vì tôi không phải người Do Thái.
Tiếp đó bọn hắn giết người dân Afghanistan, tôi vẫn giữ im lặng, bởi vì tôi không phải người Afghanistan.
Cuối cùng, khi bọn hắn bắt đầu đối phó tôi, đã không còn ai thay tôi nói chuyện.”
“Khi loại bỏ tôi ra ngoài, bọn hắn bắt đầu đối phó các anh, khi đó anh chỉ biết hối hận vì không ai đứng ra nói giúp anh!”
(chú thích: đây là tác giả học theo bài thơ First They Came của mục sư Martin Niemoller)