Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 808: Chương 808: Tâm Nguyện (3)
Nếu như vậy, còn không bằng chính thức chết đi trong thế giới kịch bản.
Chết trong ngực của anh ấy, cũng không cần phải tỉnh lại.
Không phải đối mặt với lạnh lẽo trong thành phố điện ảnh.
Không có hắn nàng cảm thấy tuyệt vọng lạnh lẽo đến mức tan nát cõi lòng.
Thẩm Mộng Anh rất không tình nguyện mà ngồi xe buýt tới sân bay.
Thông qua kiểm an sân bay, đưa nàng tới trực thăng màu đen.
Khoang máy bay bị đóng kín, trong cabin là một mảnh đen kịt.
Tối đen đưa tay không thấy được năm ngón.
Thẩm Mộng Anh nằm xuống, bất tri bất giác liền ngủ mất.
Lung la lung lay.
Mấy giờ về sau, trực thăng mới lơ lửng đáp xuống.
Cabin mở cửa ra, bên ngoài đã là buổi tối.
Thẩm Mộng Anh rời khỏi cabin, lúc chuẩn bị trở về trên thuyền nhỏ của mình, nhưng mà không khỏi ngây dại.
Phía dưới không phải mặt biển, không có thuyền nhỏ.
Chỉ có một khối đất bằng hơn 200 mét vuông, chính giữa có một cánh cửa có thể đi xuống.
Trong cửa có đèn, ánh sáng từ bên trong chiếu ra.
Sau đó, một người đàn ông xuất hiện ở dưới ánh đèn, hai tay về phía nàng.
Nhìn thấy người đàn ông kia, Thẩm Mộng Anh trực tiếp chảy nước mắt, thậm chí cũng quên phải bò xuống bằng thang dây, mà là trực tiếp nhảy xuống.
Khá tốt, cánh tay người đàn ông kia rất khoẻ mạnh, phản ứng cũng rất nhanh, giơ tay ôm nàng vào trong ngực.
“Khục, chúng ta lại gặp mặt.” Lý Đằng muốn buông tay đặt Thẩm Mộng Anh nhét xuống ghế.
Thẩm Mộng Anh ôm chặt lấy hắn, không cho nàng buông tay.
Lý Đằng đành phải tiếp tục ôm nàng.
“Đây là chỗ nào? ” Thẩm Mộng Anh nhìn một vòng xung quanh.
Căn phòng lớn rất xa hoa, đầy đủ đồ nội thất gia dụng.
“Chỗ ở của anh trong thành phố điện ảnh.” Lý Đằng trả lời Thẩm Mộng Anh.
“Không phải anh nói, anh chỉ có một giường lớn, một chóp đá ư?” Thẩm Mộng Anh nghe Lý Đằng nhắc tới qua, hơn nữa cái tên Lý Đại Trụ cũng bởi vậy mà ra.
“Đó là lúc anh mới tới, bây giờ anh đã là diễn viên cấp cao, tự nhiên đãi ngộ không giống với diễn viên mới.” Lý Đằng trả lời Thẩm Mộng Anh.
“Làm sao em lại tới được đây?” Thẩm Mộng Anh liền nghĩ tới một vấn đề quan trọng.”
“Lúc kết thúc kịch bản này, anh được rút thưởng, rút trúng một ngôi sao băng, lúc ngôi sao băng xẹt qua bầu trời, anh âm thầm cầu nguyện, hy vọng em có thể ở bên cạnh anh.”
“Kết quả……Lời nguyện cầu trở thành hiện thực.”
Lý Đằng trả lời Thẩm Mộng Anh.
Nghe được lời nói của Lý Đằng, Thẩm Mộng Anh lập tức cảm động đến nước mắt phun trào, cũng không khỏi nhớ lại cảnh tượng hai người ở trong sân nhìn sao băng rơi.
Nhoáng một cái đã trôi qua 50 năm.
Cũng chỉ có tại thành phố điện ảnh, mới có cơ hội trẻ lại.
“Khục, tại sao lại khóc nhè như thế? Không vui sao? ” Lý Đằng vỗ lưng an ủi Thẩm Mộng Anh.
“Làm sao lại thế? Cám ơn trong lòng anh có em, cám ơn anh đã cầu nguyện, để cho chúng ta tiếp tục ở cùng nhau.” Thẩm Mộng Anh cảm động chính là lời cầu nguyện của Lý Đằng, ở cùng với nàng, thì ra hắn cũng yêu nàng!
“Phải.” Lý Đằng cười cười……Loại sơ hở trăm ngàn chỗ này mà cô cũng tin?
Dám hại nữ chính trong thế giới kịch bản, thành phố điện ảnh trừng phạt hắn, muốn hắn phụ trách đến cùng…!
Được rồi, phụ nữ vẫn sẽ hạnh phúc nếu sống trong lời dối trá.
…
Hai ngày sau.
“Anh nhận được thông báo, phải đi đóng phim, có thể lát nữa trực thăng sẽ tới đón.”
Lý Đằng giơ đồng hồ lên bèn nói với Thẩm Mộng Anh.
“Có thể trực thăng sẽ tới đón em.” Thẩm Mộng Anh dựa vào quy luật trước kia mà trả lời Lý Đằng.
“Sẽ không, chỉ cần mỗi tuần anh bỏ ra 20 điểm tích luỹ, thì có thể giúp em khỏi gia nhập đoàn phim, chỉ cần ở lại trong nhà.” Lý Đằng lắc đầu.
“A…? Còn có thể như vậy? “
“Chủ yếu là tình huống của em đặc thù, là do anh kéo vào, lại bị anh……Cho nên……” Lý Đằng giải thích hàm hồ.
“Ah……” Thẩm Mộng Anh cái hiểu cái không.
“Không thể đi diễn xuất, có phải em sẽ cảm thấy rất thất vọng hay không? Rất nhàm chán? ” Lý Đằng nhìn ra sắc mặt Thẩm Mộng Anh có chút cô đơn.
“À không, em mới là không muốn đi diễn xuất, tranh đấu với nhau, em không giỏi việc này. Trận đầu nếu như không phải anh thiên vị em, thì em đã bị mụ béo kia gài bẫy. Trận thứ hai nếu không có anh bảo vệ em, em đã thua cả hai trận, kết quả màn thứ ba tiến vào chế độ khó khăn, không nghĩ tới lại gặp anh, mới may mắn còn sống sót.” Thẩm Mộng Anh giải thích cho Lý Đằng.
“Được rồi, nếu như vậy, em cứ an tâm ở lại trong nhà tốt rồi, chuyện điểm tích lũy em cũng đừng có quan tâm, mỗi tuần anh sẽ bù vào cho em.” Hiện tại thù lao cơ bản của Lý Đằng là 160 điểm mỗi trận, có vài kịch bản độ khó cao, tiền lương sẽ được gấp bội.
Dùng hiệu suất của hắn, một tuần quay phim ba, bốn bộ cũng không phải vấn đề, Thẩm Mộng Anh tiêu mỗi tuần 20 điểm tích luỹ chẳng nhằm nhò gì so với hắn.
“Vậy thì vất vã cho anh rồi.” Thẩm Mộng Anh có chút áy náy nói với Lý Đằng.
“Không có gì phải lo lắng, không khổ cực. ” Lý Đằng cười nói.
“Đúng vậy không khổ cực, mỗi bộ phim đều có nữ diễn viên dóng cùng, em trong nhà chờ mấy giờ, không chừng anh đã sống cả đời với người khác.” Thẩm Mộng Anh đột nhiên lại cười khổ.
Trong không khí tràn ngập vị chua nhàn nhạt.
“Xã giao vui vẻ mà thôi, nhưng mà em nghĩ thử xem, anh nào có dẫn phụ nữ khác về nhà? Chỉ có em đang ở trong nhà của anh đúng hay không? Anh đối với em là cảm tình thật, tình cảm của chúng ta trải qua khảo nghiệm 50 năm, ai có thể so cùng em? Do đó em phải có lòng tin đối với bản thân.