Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 807: Chương 807: Tâm Nguyện (2)
Đây là một tòa biệt thự lớn trong núi sâu.
Trong lúc nói chuyện với Thẩm Mộng Anh, Lý Đằng chậm rãi biết rõ mọi chuyện sau đó.
Thiên thạch rơi xuống, chấn sụp nhà cửa của hắn, hắn bị chôn ở bên trong đống đổ nát.
Đội cứu viện chính phủ đã tới, đào hắn khỏi đống gạch vụn.
Nửa phần đầu của hắn bị thương nặng, nhưng cũng chưa chết, vẫn ở trong trạng thái hôn mê.
Một vị tự nhận là phóng viên truyền thông phỏng vấn Thẩm Mộng Anh, kể lại câu chuyện của Lý Đằng cùng Thẩm Mộng Anh, rất nhanh được đẩy lên tin đầu các trang báo.
Mọi người sống trong thời đại phát triển hoà bình, không nghĩ tới còn có người phải sống khổ tới vậy.
Mọi người bị kích thích lòng thương cảm, bọn hắn tự quyên tiền cho Lý Đằng, giúp cho Lý Đằng được cứu chữa tốt nhất, cũng giúp đỡ Thẩm Mộng Anh trị chứng bệnh lúc trước chưa khỏi hẳn.
Lý Đằng biến thành người thực vật, vẫn luôn không tỉnh lại.
Nhưng Thẩm Mộng Anh không có buông tha, vì phòng ngừa tai nạn phát sinh, nàng chuyển vào nhà gỗ trong rừng ẩn cư, sau khi con cái lớn lên đều cho ra ngoài đi học, bọn hắn rất thông minh cũng rất chăm chỉ, đều làm ra sự nghiệp lớn.
Thẩm Mộng Anh vẫn không chịu rời khỏi nhà gỗ trong rừng.
Sau khi con cái có tiền, xây dựng cho nàng ngôi nhà lớn trong rừng.
Thẩm Mộng Anh thủy chung chăm sóc người thực vật là Lý Đằng, mỗi ngày lau người cho hắn, nắn bóp gân cốt, nói chuyện cùng hắn, kêu gọi hắn tỉnh lại.
52 năm như một ngày, chưa bao giờ thay đổi.
Mặc dù sau này nàng từ chối phỏng vấn, nhưng chuyện xưa của nàng vẫn được lưu truyền rộng rãi, cũng dựng phim thành bản điện ảnh.
Thẳng đến hôm nay, rốt cuộc công sức snàng chờ đợi đã có kết quả.
Nhìn xem hai vợ chồng già ôm nhau mà khóc, Đại Trụ và Thỏ Con mang theo mấy đứa con cháu ra ngoài, để không gian riêng cho hai người tâm sự.
Đương nhiên, chủ yếu là nỗi khổ tương tư của Thẩm Mộng Anh dành cho Lý Đằng.
Hơn 50 năm, cả hai đã già, đầu là tóca trắng, thân là con cháu của hai người, đều không thể tin được tình yêu cổ tích hiện đại này.
Bất quá có thêm một màn cổ tích, nhưng là sau này.
Đại Trụ cùng Thỏ Con phát hiện bầu trời âm u, hai ông bà lão vẫn ngồi trong sân ngắm trời chiều, cảm giác có chút kỳ quái.
Vì vậy lặng lẽ đi tới.
Một màn khiến bọn họ không ngờ tới đã xảy ra.
Hai ông bà lão, rõ ràng tay trong tay, cứ như vậy cùng nhau về trời.
Hai anh em Đại Trụ cùng Thỏ Con không khỏi nằm xuống khóc lớn.
Đám con cháu cũng an ủi bọn họ đừng bi thương.
Nói rốt cuộc người yêu nhau đã gặp lại, sau đó nắm tay rời khỏi, loại kết cục này mới là kết cục hoàn mỹ nhất trong chuyện cổ tích.
Trong lúc tổ chức tang lễ cho Lý Đằng cùng Thẩm Mộng Anh, đạo diễn mang cậu chuyện của hai người lên màn ảnh cũng ghé viếng.
Hắn kể lại kết cục của hai người Lý Đằng cùng Thẩm Mộng Anh lên trên trang chủ, khiến cho vô số fan yêu phim không khỏi thổn thức.
Câu chuyện về tình yêu của bọn họ cũng trở thành một giai thoại trong lịch sử.
……
Đương nhiên Lý Đằng cùng Thẩm Mộng Anh không phải chết đi.
Mà là hoàn thành nhiệm vụ kịch bản rời đi.
Nhiệm vụ kịch bản chính là hai người phải gần nhau cả đời, thẳng đến khi một người 78 tuổi.
Trong quá trình này hai người không thể chết, không thể vứt bỏ đối phương.
Bằng không thì sẽ bị phán định nhiệm vụ thất bại.
Khảo nghiệm hơn 50 năm, nhiệm vụ gian khổ như thế, không phải ai ai đều có thể hoàn thành.
Mặc dù đoạn thời gian đầu đều dựa vào Lý Đằng, nhưng nhiệm vụ gian nan nhất đằng sau, bảo vệ 50 năm, hơn 50 năm không rời nửa bước, lại do Thẩm Mộng Anh hoàn thành.
Lý Đằng hoàn toàn là “nằm thắng”.
Tỉnh lại từ khoang truyền tống, Lý Đằng cảm thấy quá may mắn.
May mắn người nằm 50 năm là hắn, mà không phải Thẩm Mộng Anh.
Nói cách khác, loại tra nam như hắn……
Được rồi, không xảy ra chuyện gì, vẫn là không nên thảo luận.
Hắn không khỏi cảm thấy ánh mắt của mình độc đáo.
Chọn trúng một cô gái trung trinh với tình yêu như Thẩm Mộng Anh, là diễn viên đầu tiên do hắn trọn chúng.
Bằng không, nhiệm vụ lần này nhất định sẽ thất bại.
Sẽ phá mất chuỗi thắng bất bại của hắn.
……
Rời khỏi thế giới kịch bản.
Trở lại thành phố điện ảnh.
Thẩm Mộng Anh vẫn luôn khóc.
Nàng thủy chung đắm chìm trong thế giới kịch bản không cách nào tự kềm chế.
Nàng rất hy vọng người đàn ông kia có thể ở bên cạnh nàng lúc này.
Thế nhưng, hắn không thể.
Lúc bọn hắn tiến vào thế giới kịch bản, sẽ không ở cùng một chỗ, lúc rời đi, tự nhiên cũng không ở chung.
Quy tắc của thành phố điện ảnh rất nghiêm khắc, cho dù bọn họ muốn gặp cũng chẳng được.
Lần sau gặp nhau, còn không biết là lúc nào.
Theo Thẩm Mộng Anh suy nghĩ, cả đời trong thế giới kịch bản, chính là cuộc sống thật sự của nàng.
Nàng giao hết tất cả cho hắn, giao cho hắn cái nhà kia.
Mặc dù khó khăn, nhưng đều là trí nhớ chân thật của nàng.
Mặc dù hắn vẫn chưa tỉnh, nhưng hắn vẫn một mực ở bên cạnh nàng, hơn 5o năm, chưa rời nửa bước.
Nàng đã không thể nào chấp nhận cuộc sống thiếu bóng hắn.
Nàng còn có rất nhiều lời muốn nói, nói cho hắn biết sóng gió 50 năm, một mình nàng làm sao kiên trì tiếp tục.
Hắn rốt cục đã tỉnh, nhưng kịch bản đã khép màn.
Đây là bất công với nàng.
Mặt trời lặn về phía tây.
Nàng phải trở về thuyền nhỏ.
Tiếp tục cô đơn lạnh lẽo trong biển rộng, chờ đợi sợ hãi.
Chờ đợi màn diễn xuất tiếp theo.