Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 806: Chương 806: Tâm Nguyện (1)
“Nếu muốn lời cầu nguyện linh nghiệm, không thể nói ra được, nói ra sẽ không linh.” Thẩm Mộng Anh nhíu mày.
“Không có sao, chỉ cần thành tâm, vẫn sẽ linh thôi.” Lý Đằng an ủi Thẩm Mộng Anh.
Chính hắn còn chẳng tin loại cầu nguyện vớ vẫn này, cảm thấy phụ nữ chính là quá cảm tính, mới có thể tin tưởng những thứ này.
Trên bầu trời càng ngày càng nhiều sao băng.
“Anh có ước nguyện gì không.” Thẩm Mộng Anh nhìn lên sao băng trên trời bèn hỏi Lý Đằng.
“Ước nguyện? Anh chỉ hy vọng những ngôi sao băng này lúc rơi xuống không nên nện vào nhà của chúng ta là được rồi.” Lý Đằng nhếch miệng cười.
“Nguy rồi! ” Thẩm Mộng Anh mở to hai mắt nhìn nhìn về phía bầu trời.
“Ah, anh cũng quên không thể nói ra được. ” Lý Đằng không quan tâm trả lời Thẩm Mộng Anh, sau đó theo ánh mắt Thẩm Mộng Anh nhìn lên bầu trời, trong nháy mắt sắc mặt hắn tái mét.
Sao băng trên trời quá nhiều.
Nhưng lần này, tựa hồ có chút không đúng.
Sao băng trở nên càng lớn! Trong không khí xuất hiện mùi khét lẹt!
Một đầu hoả long cực lớn xuyên qua đỉnh đầu hai người, sau đó là ầm một tiếng trầm đục, rơi xuống trong rừng cây cách thôn bỏ hoang vài cây số!
Mặt đất rung động kịch liệt, chỗ rừng cây bốc lên một đám mây hình nấm, sau đó rừng cây bị cháy khét.
Động đất kịch liệt, cùng với nặng nề, đánh thức hai đứa bé trong phòng, bọn hắn khóc rống lên oa oa.
Lý Đằng cùng Thẩm Mộng Anh lảo đảo đứng dậy, Lý Đằng bước nhanh nhảy tiến vào trong phòng, ôm lấy Thỏ Con.
Mặc dù nửa cơ thể còn lại của hắn đã khôi phục, nhưng lúc gấp gáp, một cái chân khác không thể dùng sức, hắn vẫn chỉ có thể nhảy.
Hắn cũng chỉ sử dụng lực một tay, tay kia chỉ có thể miễn cưỡng cầm nắm, cũng không thể ôm lấy Đại Trụ.
Lý Đằng ôm Thỏ Con chạy ra khỏi phòng, sau đó đưa nó cho Thẩm Mộng Anh.
Sau đó lại xông vào trong phòng, bế Đại Trụ lên.
Đúng vào lúc này, lại có một đầu hỏa long từ trên trời giáng xuống.
Lần này rơi xuống vị trí cách nhà Lý Đằng 10 mét.
Một tiếng “ầm” nặng nề.
Nhà cửa bị chấn sập.
Trong nháy mắt nhà cửa bị sập, Đại Trụ được ném ra khỏi phòng.
Khi Thẩm Mộng Anh mặt mũi đầy máu đứng dậy khỏi mặt đất, đã tìm được Đại Trụ cùng Thỏ Con, nhưng lại không tìm thấy Lý Đằng.
Trước mặt của nàng, là một đúng gạch vụn.
Sau lưng đống gạch vụn, là một cái hố to.
“Lý đạo! Tiền bối! Chồng ơi! Đằng……”
Cả người Thẩm Mộng Anh không ngừng run rẩy, nàng tiến lên, điên cuồng muốn lật tung đống gạch vụn.
Đáng tiếc, không thể làm gì.
Đại Trụ cùng Thỏ Con tiếp tục la khóc.
Lại là một đạo hỏa long từ trên trời lướt qua, theo sau là một tiếng trầm đục.
Thẩm Mộng Anh chỉ cảm thấy trong đầu ong ong, trừ chuyện này ra, thế giới tựa hồ trở nên yên tĩnh dị thường.
…
“Ba của các con là một anh hùng, ông ấy đã cứu các con trong động đất, nhưng ông ấy vẫn bị vùi lấp dưới đống đổ nát.
“Mặc dù ông ấy không nhìn thấy các con trưởng thành, nhưng ông ấy giúp các con sống sót.”
“Ông ấy yêu các con, chẳng hề ít hơn tình yêu của mẹ đối với các con.”
“Hôm nay là sinh nhật 78 tuổi của ông ấy.”
“Ông ấy có ý chí vượt qua người thường, mẹ tin tưởng, sớm muộn có một ngày ông ấy sẽ tỉnh lại.
“Mẹ sẽ vẫn chờ, đợi đến ngày đó.” Giọng nói của Thẩm Mộng Anh.
“Bà nội, dường như hai mắt ông nội đang chuyển động.”
“Có thật không?”
“……”
Lý Đằng tỉnh lại.
Hắn không nhớ rõ hắn ngủ bao lâu.
Dù sao cảm giác rất dài, giống như đã qua một thế kỷ.
Hắn chỉ mơ hồ nhớ rõ thiên thạch đánh sập nhà hắn, hắn bị đè dưới đống đổ nát.
Sau đó hắn liền rơi vào trong bóng tối.
Hắn một mực thăm dò trong bóng tối, tiến lên, muốn tìm thấy ánh sáng.
Rốt cục hắn đã nghe được giọng nói quyen thuộc của Thẩm Mộng Anh.
Hắn tỉnh lại.
“Anh……Rốt cục đã tỉnh? ” Một gương mặt bà lão đầy nếp nhăn dùng tay ôm lấy nửa đầu Lý Đằng.
“Là em sao……Mộng Anh?” Lý Đằng có chút nghi hoặc.
“Là em, rốt cục anh đã tỉnh! “
“Cha! ngài đã tỉnh? “
“Ông nội!”
“……”
“Anh đã ngủ bao lâu?”
Lý Đằng nhìn thấy hơn 10 người vâu quanh, vì vậy hắn bèn hỏi một câu.
“Con biết rõ! 52 năm! ” Một thiếu nữ dễ thương mở miệng nói.
“Là Thỏ Con ư?” Lý Đằng nhìn thấy thiếu nữ dễ thương.
“Ba ba, con mới là Thỏ Con, nàng là cháu gái của con.” Một bà lão hơn 50 tuổi mở miệng nói.
“Đại Trụ đâu?” Lý Đằng xem xét những người còn lại.
“Cha, con ở chỗ này. ” Một gã đàn ông hơn 50 tuổi khom tới bên giường Lý Đằng.
“Các con……Đều lớn như vậy? Ta……Ta đã 78 tuổi?” Lý Đằng lại cảm nhận được sâu sắc sự ghê tởm của đám đạo diễn.
Trước kia hắn từng già đi trong thế giới kịch bản, ước chừng 78 tuổi.
Nhưng lúc đó tốt xấu gì hắn đều theo dõi quá trình mình già đi.
Lần này vừa khéo rất tốt, trực tiếp nhảy đến 78 tuổi.
Con cháu đầy nhóc cả phòng.
……