Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 805: Chương 805: Đại Trụ Và Thỏ Con (4)
Tiến vào thế giới kịch bản đến nay, Thẩm Mộng Anh bị xe đụng, ngay sau đó hắn bị nện vỡ đầu, hiện tại Thẩm Mộng Anh cùng hai đứa bé đều tiến vào phòng chăm sóc đặc biệt……
Một khi xảy ra tai nạn, Lý Đằng xem chừng sẽ rơi trên đầu mình.
Một khi hắn ngã xuống, bốn miệng cả nhà bọn họ liền triệt để xong đời.
……
Trời không tuyệt đường người.
Hoặc là đạo diễn cảm thấy Lý Đằng đã bị trừng phạt.
Bác sĩ hội chẩn xong, cho rằng tình huống người bệnh có chút chuyển biến tốt đẹp, kết hợp trạng thái người bệnh cùng với tình huống kinh tế, cho Thẩm Mộng Anh cùng hai đứa bé vào phòng bệnh bình thường.
Nếu như tình huống không chuyển biến xấu, sẽ không cần đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Nếu như tình huống bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, có thể cân nhắc chuyện xuất viện.
Hai sinh mạng nhỏ này rất ương ngạnh, mỗi ngày đều trở nên khoẻ mạnh.
Các hạng chỉ số của Thẩm Mộng Anh cũng chầm chậm chuyển biến tốt đẹp, vài ngày sau bác sĩ cho bọn hắn làm thủ tục xuất viện, sau đó dặn dò một vài công việc thay thuốc các loại.
Tình huống không có bết bát như tưởng tượng.
Ít nhất hiện tại nhà và xe vẫn còn.
Lý Đằng lái xe, chở một nhà bốn người về thôn bỏ hoang.
“Đều tại em, tiêu sạch số tiền anh tích góp được.” Thẩm Mộng Anh cảm thấy rất áy náy, bởi vậy trở nên có chút cáu gắt.
“Chỉ cần em vẫn còn, hết thảy đều sẽ tốt lên, tiền còn có thể kiếm lại được.” Lý Đằng an ủi Thẩm Mộng Anh.
Mặc dù Thẩm Mộng Anh được cứu sống, nhưng cơ thể càng yếu hơn.
Trong thời gian ngắn không thể xuống giường được.
Chăm sóc Thẩm Mộng Anh, Đại Trụ cùng Thỏ Con, tất cả công việc nội trợ đều rơi vào trên người Lý Đằng.
Hơn nữa trong nhà đã nghèo rớt mồng tơi, còn thiếu bệnh viện thêm mấy vạn tiền chữa bệnh.
Lý Đằng muốn ra ngoài kiếm tiền cũng khó, hắn vừa đi, ba miệng ăn ở nhà sẽ chết đói.
Cũng may bọn hắn không ở trong thành phố, không cần giao tiền thuê nhà, trong sân gieo trồng rất nhiều hoa quả, có thể hái ăn no bụng.
Cuối cùng dỗ cho Thẩm Mộng Anh, Đại Trụ và Thỏ Con đi ngủ xong, một mình Lý Đằng ngồi ở trong sân.
Đau lưng mỏi gối, một mình thở dài.
Trước kia đã trải qua các loại kịch bản khủng bố ly kỳ, còn có một số chém giết máu tanh.
Nhưng cho tới bây giờ hắn chưa từng có cảm giác mệt mỏi như vậy.
Cũng may cho tới bây giờ còn chưa có ý định vứt bỏ.
Nhưng kịch bản lần này, rất nhiều lần hắn đều có ý định vứt bỏ.
Hắn thật không thích hợp làm một gã nam chính ở nhà.
Có lẽ hắn phải cầm lấy vũ khí, chiến đấu cùng yêu ma quỷ quái.
Buông bỏ rất đơn giản, hắn chỉ cần lựa chọn tự sát, sẽ tự động rời khỏi kịch bản này, bị khấu trừ 160 điểm tích lũy.
Đối với tình huống hiện tại của hắn, một vài điểm tích lũy này vẫn chịu được.
Thế nhưng, hắn bỏ cuộc rồi, Thẩm Mộng Anh làm sao bây giờ?
Nàng cùng Đại Trụ, Thỏ Con ở bên trong thế giới kịch bản này chỉ có chờ chết.
Nếu như Thẩm Mộng Anh chết tại thế giới kịch bản này, khi nàng trở lại thành phố điện ảnh cũng sẽ bị đóng sáp.
Tất cả đều là trách nhiệm của hắn.
“Cho dù nàng là do mình bắt vào thành phố điện ảnh, xem như cũng cho nàng sinh mạng thứ hai.”
“Nói một góc độ độ nào đó, mình và nàng chỉ là người xa lạ, mình không có bất kỳ trách nhiệm cùng nghĩa vụ gì với nàng.”
“Nếu như lúc trước tiến kịch bản, mình bị liệt nửa người, không nên dạy dỗ nàng kiến thức, cùng nàng làm những chuyện kia, không để nàng mang thai, thì mình chẳng cần chịu trách nhiệm với nàng.”
“Thế nhưng……
“Đàn ông…! “
Lý Đằng tiếp tục than thở, nhưng trong đầu đã vứt bỏ ý định bỏ cuộc.
Nơi này có trách nhiệm của hắn, không thể trốn tránh trách nhiệm, hắn phải phụ trách đến cùng.
Mặt khác, từ trước tới giờ hắn tiến vào thế giới kịch bản còn chưa thua lần nào.
Hắn không muốn bản thân có ngoại lệ.
Đột nhiên, một ngôi sao băng xẹt qua bầu trời.
Sau đó, càng nhiều sao băng lướt qua.
“Thật đẹp…! Khó trách lúc sao băng xẹt qua bầu trời, các đôi yêu nhau đều ước nguyện.” Lý Đằng nhìn lên bầu trời cảm thán.
“Đúng vậy. ” Một giọng nói xuất hiện ở bên cạnh Lý Đằng.
Là Thẩm Mộng Anh.
Mặc dù nàng rất suy yếu, thế nhưng có thể xuống đất đi lại, Lý Đằng còn tưởng rằng nàng ngủ, không nghĩ tới nàng cũng không có ngủ, bởi vì nàng ngủ ở gần cửa sổ, thấy được sao băng trên bầu trời, cho nên lén lút đi ra, chuyển cái ghế đẩu ngồi ở cạnh Lý Đằng.
“Em có tâm nguyện gì hay không?” Lý Đằng mỉm cười liếc nhìn Thẩm Mộng Anh.
“Tâm nguyện của em chính là Đại Trụ và Thỏ Con có thể khoẻ mạnh lớn lên, người một nhà chúng ta có thể sinh sống hạnh phúc cả đời, không hề có bệnh tật đau đớn, không bị tai nạn.” Thẩm Mộng Anh cầu nguyện trước sao băng.
“Ừ, tâm nguyện của em nhất định sẽ được thực hiện. Lý Đằng cảm giác Thẩm Mộng Anh tựa hồ hoàn toàn nhập vai diễn, xem thế giới kịch bản lần này như cuộc sống của nàng.
“Nguy rồi! ” Thẩm Mộng Anh đột nhiên la lớn một tiếng.
“Làm sao vậy?” Lý Đằng hỏi thăm Thẩm Mộng Anh.