Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 802: Chương 802: Đại Trụ Và Thỏ Con (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cái kịch bản này, không có các loại quỷ thần siêu tự nhiên đáng sợ.

Tựa hồ cũng là cuộc sống bình thường.

Không biết nhiệm vụ kịch bản, cũng tạo cho diễn viên nỗi sợ hãi không tên.

Kỳ thật đa số mọi người đều không sợ hãi thứ mà mình hiểu rõ.

Trước kia không phải sư tử, gấu, hổ đều rất đáng sợ? Người gặp phải bọn chúng chỉ có con đường chết.

Nhưng bây giờ còn không phải ngoan ngoãn bị nhốt trong sở thú?

Bởi vì con người đã thăm dò tập tính của bọn chúng.

Chỉ có những thứ không biết mới thật sự đáng sợ.

……

“Ồ? Diego Maradona mất rồi? “

Vào lúc sáng sớm, Thẩm Mộng Anh xem tin tức điện thoại, phát hiện tiêu đề báo là tin này.

“Ừ, vua bóng đá Diego Maradona đã bị thượng đế dẫn đi.” Lý Đằng nhẹ gật đầu.

Lý Đằng cũng là fans hâm mộ, bất quá ở thời đại của hắn, là thời đại cristiano ronaldo và messi, người dân cũng không hiểu rõ về Diego Maradona.

Maradona là một trong những cầu thủ mà Lý Đằng đời trước hâm mộ.

Người hâm mộ Maradona trên mạng, đa phần là fan bóng đá có tuổi rồi.

Bọn hắn tưởng niệm Maradona, đồng thời cũng tưởng niệm thanh xuân cùng ký ức tuổi trẻ của chính mình.

“Cho dù nổi tiếng như vua bóng đá, sớm muộn cũng khó thoát khỏi cái chết, ý nghĩa của chỉ còn chờ chết là thế này sao?” Thẩm Mộng Anh có chút sững sờ.

“Có lẽ vậy. ” Lý Đằng cũng có cảm giác tương tự.

“Chúng ta sẽ bị nhốt cả đời trong thế giới kịch bản này ư?” Thẩm Mộng Anh nhìn về phía Lý Đằng.

“Khả năng rất lớn.” Lý Đằng cũng chẳng kinh ngạc với chuyện này.

“Có phải anh từng trải qua rất nhiều thế giới kịch bản bị vây khốn cả đời?” Thẩm Mộng Anh lại hỏi.

“Đúng vậy. “

“Vậy anh cũng có vợ con trong thế giới kịch bản kia ư?” Thẩm Mộng Anh do dự bèn hỏi vấn đề này.

“Đúng vậy. “

“Anh có nhớ bọn họ không?” Thẩm Mộng Anh im lặng hồi lâu mới hỏi tiếp vấn đề này.

“Có.”

“Lúc nghĩ tới có đau lòng không? “

“Sẽ không.” Lần này tới lượt Lý Đằng im lặng hồi lâu.

“Vì cái gì?”

“Người phải tiến về trước, không thể sống mãi trong ký ức quá khứ.” Lý Đằng đợi sau một hồi mới nói rõ nguyên nhân.

“Em là người vợ thứ mấy của anh?” Thẩm Mộng Anh lại hỏi.

Lý Đằng im lặng.

“Có phải rất nhiều hay không ?” Thẩm Mộng Anh trêu chọc, nhưng trong lòng có chút chua xót.

“Thế thì không đến mức, nhưng thời gian thật sự quá dài, quả thật anh không nhớ rõ……Em suy nghĩ một chút, một người sống 80 tuổi, đều rất khó nhớ lại chuyện hồi trẻ của mình, một người sống vài trăm năm, lại có thể nhớ lại bao nhiêu chuyện?” Lý Đằng xấu hổ nói.

“Nếu như chúng ta bị nhốt ở đây, ở chỗ này cả đời, anh có yêu em không?” Thẩm Mộng Anh nhìn về phía đôi mắt Lý Đằng.

Lý Đằng tránh né, tránh né ánh mắt của nàng.

“Ai……” Thẩm Mộng Anh thở dài, nàng cảm giác, người đàn ông trước mặt này, cho dù làm bạn cả đời với nàng, cuối cùng nàng chỉ là khách qua đường trong cuộc đời hắn.

Nhưng nếu phải bị nhốt cả đời trong thế giới kịch bản, vậy hãy sống cùng hắn cho tốt là được.

“Chúng ta nên lên đường.” Lý Đằng đi ra cửa sân, đã nổ máy ô tô.

Thẩm Mộng Anh đỡ bụng bước ra, bọn hắn muốn đi kiểm tra thai nhi.

……

Trên thế giới mỗi ngày đều có người chết, mỗi ngày đều có người sinh ra.

Thẩm Mộng Anh mang thai sinh đôi.

“Nếu như là một trai một gái thì hoàn mỹ. ” Trên đường trở về, Thẩm Mộng Anh vẫn rất hưng phấn, rất là chờ mong cuộc sống tương lai.

Tựa hồ nàng đã quên nơi này là thế giới kịch bản, trong đầu đều là cuộc sống tương lai với Lý Đằng.

“Em thật lợi hại! ” Lý Đằng khen Thẩm Mộng Anh vài câu.

“Còn không phải anh bắn quá giỏi……” Thẩm Mộng Anh nói đến đây có chút xấu hổ, trong khoảng thời gian ăn ở với Lý Đằng, nàng tăng thêm không ít tri thức, cũng biết văn hoá ngôn ngữ trung hoa rất thâm sâu.

“Ha ha. ” Lý Đằng cũng rất đắc ý, không nghĩ tới chỉ còn nửa đầu, kỹ thuật bắn súng của hắn vẫn chuẩn như vậy.

“Nếu như là một trai một gái, anh sẽ đặt tên gì cho chúng?” Thẩm Mộng Anh vuốt bụng hỏi Lý Đằng.

“Con trai……Liền kêu Lý Đại Trụ, con gái gọi là Lý Tiểu Thỏ. ” Lý Đằng suy nghĩ một chút bèn cho ra hai cái tên.

Không hề nghi ngờ, Lý Đại Trụ chỉ chính là ám chỉ chóp đá kia.

Là cột đá vây nhốt Lý Đằng trên bầu trời.

Về sau cái kia cột đá kia chính là con trai hắn.

Con gái……

Trước kia con gái của Trương Manh Địch gọi là Na Na, là vì nhớ nhung Anna,

Lần này là vì hoài niệm bé thỏ con trong ký ức.

Trí nhớ đối với chóp đá, cùng với các nàng đã rất lâu rồi, lâu đến mức hắn chẳng còn nhớ chút gì cả.

Hay là do mất đi một nửa đầu, cho nên ảnh hưởng đối với trí nhớ của hắn.

Đặt tên hai bào thai này, có lẽ có thể giúp đỡ trí nhớ của hắn.

“Vì sao lại đặt tên tuỳ tiện như vậy?” Thẩm Mộng Anh có chút mất hứng.

“Vậy hay là em đặt tên đi.” Lý Đằng cũng biết cái tên mình đặt có chút tuỳ tiện.

Thẩm Mộng Anh suy nghĩ trên đường về, lúc về tới nhà thật lâu cũng chưa có nghĩ ra.

Bất quá nàng tựa hồ phát giác hai cá tên này có ý nghĩ đặc biệt đối với Lý Đằng, cho nên lúc hắn nói chuyện với mấy đứa bé trong bụng, liền gọi bọn nó một người là “đại trụ”, một người là “thỏ con”.

……

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...