Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 801: Chương 801: Một Đấm (2)
“Ông chủ của chúng tôi muốn gặp anh.” Nhân viên công tác đi tới, phát ra lời mời Lý Đằng.
Lý Đằng liếc nhìn người đại diện.
“Hắn cũng phải đi.” Nhân viên kia bồi thêm một câu.
“Nhất định là chuyện tốt, tôi đưa anh đi. ” Người đại diện biết rõ Lý Đằng thành danh trong một đêm, nhất định sẽ trở thành miếng mồi câu khách của nhà cái, toà miếu nhỏ của hắn không chứa nổi vị phật lớn như Lý Đằng.
Ông chủ sàn đấu cũng là đại lão, quyền thủ muốn ký hợp đồng với hắn, cơ bản đều là quyền thủ tứ đoạn trở lên.
Ông chủ sàn đấu sẽ dẫn những quyền thủ kia tham gia võ đài cao cấp hơn, thậm chí là giải thi đấu quốc tế, khiến cho vị quyền thủ này có cơ hội cày tiền, đề cao giá trị con người cùng tiền thi đấu.
Lý Đằng tính một cái, có lẽ bản thân đã kiếm hơn 200 vạn.
Đã có số tiền kia, Thẩm Mộng Anh không còn lo lắng vấn đề sinh con nữa rồi.
Dù thế nào cũng dư xài tại thế giới kịch bản……Đương nhiên, không thể nói lời quá sớm.
Mặc kệ như thế nào, tạm thời hắn không muốn mạ vàng, không muốn đề cao giá trị con người đi tranh tài quốc thế.
Hắn chỉ muốn cầm tiền bỏ đi, quay về thôn hoang tiếp tục cùng Thẩm Mộng Anh trốn tránh.
Hiện tại tiền vẫn còn trên tay ông chủ, cho nên phải cố gắng không đắc tội kẻ này.
Nhân viên công tác dẫn theo người đại diện và Lý Đằng rời khỏi sân đấu, ngồi trên một chiếc xe, dạo qua nông trại một vòng, đi tới một toà nhà có vẻ rất xa hoa.
Sau khi đi vào, ông chủ đã đợi sẵn ở trong phòng khách.
“Không tệ…! Thế mà đánh bại Quyền Vương Huy! ” Ông chủ ra dấu cho người đại diện và Lý Đằng ngồi xuống, sau đó hai mắt đầy hứng thú quan sát nữa phần đầu của Lý Đằng.
“Vận khí.” Lý Đằng khách sáo.
“Ha ha, người ngoài nghề có thể không biết, nhưng cậu cảm thấy tôi là người thường ư? Thực lực của cậu vượt xa hắn, tốc độ ra quyền, độ chính xác có thể so với quyền thủ thiên tài quốc tế đã huấn luyện vài chục năm, cậu đánh bại hắn hoàn toàn là nhờ thực lực, quả thực chính là nghiền ép.” Ông chủ lắc đầu nói.
“Khen trật rồi.” Lý Đằng tiếp tục khách sáo.
Một phen khách sáo, rốt cuộc ông chủ đi vào trọng tâm.
Hắn muốn ký hợp đồng với Lý Đằng, đương nhiên, sẽ cho người đại diện Lý Đằng một số tiền đèn bù.
Người đại diện của Lý Đằng tỏ vẻ sẽ tôn trọng ý kiến của hắn.
Lý Đằng tỏ vẻ hắn rất muốn hợp tác với ông chủ, nhưng mà vợ hắn mang thai, tạm thời hoãn ký kết hợp động.
Lão bản kiên trì muốn ký hợp đồng với Lý Đằng, nói có thể trì hoãn chuyện so tài.
Sau đó cho Lý Đằng thời gian ba ngày cân nhắc.
……
“Anh nghĩ thế nào?” Người đại diện trên đường tiễn Lý Đằng trở về, liền mở miệng hỏi Lý Đằng một tiếng.
“Trên lôi đài nắm đấm không có mắt, ai cũng không thể cam đoan chiến thắng. Có số tiền kia, tôi không muốn tiếp tục thi đấu nữa.” Lý Đằng trả lời cho người đại điện.
“Thế nhưng, khoản tiền của cậu quá lớn, trước mắt còn chưa chuyển khoản vẫn giữ trong tài khoản của bọn họ, tôi lo lắng trong ba ngày anh mà không đồng ý ký hợp đồng, rất có thể bọn hắn……” Người liên lạc thở dài.
“Đây là tiền đánh cuộc, cũng không phải tiền thi đấu, ông chủ lớn này còn không giữ chữ tín như vậy?” Lý Đằng đau đầu.
“Tôi không biết, trước kia rất ít khi có người thắng nhiều tiền như vậy.” Người đại diện cũng đau đầu, bốn mươi vạn của hắn cũng bị khất nợ.
……
Mấy tiếng đồng hồ sau.
“Rời khỏi chỗ này đi.” Lý Đằng cũng không muốn người đại diện biết chỗ ở của mình.
Sau khi xuống xe, sau vài lần xác nhận không có người theo dõi, lúc này Lý Đằng mới rời khỏi quay về thôn bỏ hoang.
Khiến cho Lý Đằng có chút bất ngờ chính là, sáng ngày thứ hai tại chỗ có internet, trong điện thoại hắn truyền đến tin nhấc, ông chủ sàn đấu kia đã chuyển khoản 200 vạn vào tài khoản của hắn.
“Thoạt nhìn là muốn cho mình cảm giác tin tưởng, sau đó tìm hắn hợp tác?”
“Có thể hắn cho rằng mình không thể nào từ bỏ hắc quyền, cho nên nhất định sẽ hợp tác cùng hắn đi?”
“Nếu như thành thật như vậy, về sau lúc cần dùng tiền, phải đi tìm hắn.”
Lý Đằng có chút tin tưởng ông chủ sàn đấu.
Những ngày tiếp theo……Lý Đằng tìm tới đội xây dựng, bỏ ra 30 vạn để xây một ngôi nhà trên phần đất nhà hắn.
Đồng thời còn đi một chuyến tới cục điện lực, nhờ bên điện lực nối dây điện cho nhà hắn.
Cục điện lực thông báo chi phí kéo dây tốn mấy vạn, Lý Đằng tỏ vẻ không thành vấn đề.
Vì vậy cục điện lực kéo dây từ một thôn khác cách đây vài cây số.
Bởi vì dùng điện phí tổn rất lớn, một ký điện phải trả vài tệ.
Nhưng Lý Đằng dư tiền trả.
Lý Đằng còn đi cục viễn thông, yêu cầu lắp đặt mạng lưới internet.
Lần này bỏ ra hơn mười vạn.
……
Bốn tháng sau.
Lý Đằng bước vào ngôi nhà mới
Trong phòng đã có điện.
Lấy nước là tìm người đào giếng, dùng điện hút nước ngầm từ dưới đất lên sử dụng.
Trong phòng đã có kết nối mạng internet.
Lý Đằng còn mua xe.
Hoàn cảnh sinh hoạt của 2 người trong thôn đã được cải thiện.
Quan trọng nhất là, nửa cơ thể tàn tật của Lý Đằng dưới sự kiên trì rèn luyện không ngừng, rõ ràng chậm rãi có chút tri giác.
Thoạt nhìn hết thảy đều đang chuyển biến tốt đẹp.
Nhưng đám mây đen “chỉ còn đường chết”, vẫn đang bao phủ trên đầu hai người chưa có tản đi.
Trận tai nạn tiếp theo, không biết khi nào sẽ rơi xuống.
Trốn ở trong thôn bỏ hoang, thật sự có tác dụng ư?