Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 793: Chương 793: Thể Năng (2)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lý Đằng càng thêm thảm hại, ngay lúc tránh né một đấm sau cùng của Khoái Quyền A Bưu, cơ thể hắn loạng choạng té ngã xuống lôi đài.

“Đập chết hắn! Đập chết hắn!” Người xem dưới đài cực kỳ hưng phấn.

Dưới tình huống thông thường, có quyền thủ ngã xuống đất, liền có nghĩa là sắp kết thúc trận đấu.

Nhưng Khoái Quyền A Bưu lại có chút do dự.

Hắn nhớ tới gã sinh viên trận đầu tiên, chính là lúc Lý Đằng ngã xuống đất xông tới truy kích, kết quả không ngờ lại bị giết ngược.

Nếu hiện tại đối phương cũng giở chiêu này với hắn thì sao?

Quyền thủ ngã xuống đất, nhất định phải thừa thắng xông lên, bằng không thì chính là bỏ lỡ cơ hội chiến thắng.

Nhưng Khoái Quyền A Bưu chỉ hơi do dự, Lý Đằng ngã xuống đất đã bắn lên giống như lò xo.

Dưới đài càng la lối om xòm, đủ loại trào phúng nhằm vào Khoái Quyền A Bưu.

“A Bưu mày có biết đánh hay không…?”

“A Bưu mày có phải đàn ông hay không…? “

“A Bưu mày đánh không lại một thằng tật nguyền hay sao? Ông đây đúng là mắt bị mù mới đặt cược vào mày!”

“A Bưu……”

Trong đó còn có giọng nói của phú bà béo: “Cái tên A Bưu này cũng quá kém đi? Lúc trước ai thổi phồng hắn rất lợi hại ? Tôi thấy hắn còn chẳng bằng gã sinh viên trước đó!”

Nghe được giọng nói châm chọc dưới khán đài, nhìn thấy Lý Đằng nhảy cà thọt bật dậy, mà hắn thì không thể kết liễu đối phương, trong lòng Khoái Quyền A Bưu càng nổi lên oán hận.

Buổi tối hôm nay nếu như không thể giết chết tên quái vật nửa não này, về sau hắn làm sao còn dám lăn lộn trong giới hắc quyền?

Còn có, 50 vạn của phú bà béo nhất định là lấy không được, tiền đặt cọc cũng phải trả lại.

Chuyến đi này tổn thất cũng quá lớn đi?

Không được, được mau chóng kết liễu gã quái vật bán não này!

Khoái Quyền A Bưu biết rõ, thời gian kéo càng lâu, thì hắn càng gặp bất lợi.

Khoái Quyền A Bưu được xưng là khoái quyền, một là bởi vì tốc độ ra quyền của hắn đúng là cực nhanh, trong thời gian tương tự, người khác đánh ba quyền, có thể hắn đã tung ra năm quyền.

Nhưng một mặt khác, Khoái Quyền A Bưu lúc trẻ lại có nhược điểm là thể lực không bền, cho nên hắn đều dùng sở trường tốc chiến để sớm kết thúc trận đấu.

Hiện tại tuổi tác đã nay đâu bằng xưa, thể lực không bằng lúc trước, hắn phải càng cần tốc chiến tốc thắng, lợi dụng kinh nghiệm phong phú cùng với tốc độ của hắn, nhanh chóng kết thúc ván đấu.

Vừa rồi mấy trận bão quyền, đã khiến Khoái Quyền A Bưu tiêu hao không ít thể lực.

Nhưng Khoái Quyền A Bưu không định buông lỏng nhịp đấu.

Hắn nhận ra được, thể lực Lý Đằng tiêu hao càng lớn so với hắn.

Hắn đứng bằng hai chân, Lý Đằng chỉ có một chân chạm đất, hơn nữa phải nhảy bằng một chân.

Nếu như hắn thả lỏng nhịp độ trận đấu mà nghỉ ngơi, khẳng định Lý Đằng cũng sẽ thừa cơ hồi phục thể lực.

Khoái Quyền A Bưu cảm thấy, cho dù hắn đấm không trúng Lý Đằng, cũng không thể cho Lý Đằng cơ hội thở dốc.

Chỉ cần khiến cho tên tật não này cạn thể lực, phía sau còn không phải mặc cho hắn bày bố?

Cho dù Khoái Quyền A Bưu hắn không có thể lực bền bỉ, nhưng cũng mạnh hơn khối người bình thường.

Dù thế nào, thể lực của gã tật não này cũng không có khả năng trâu hơn hắn?

Thoáng suy tư một lát, Khoái Quyền A Bưu lại tấn công Lý Đằng.

Lần này hắn không có sử dụng tuyệt kỹ liên hoàn đấm, mà là sử dụng chiêu thức tấn công bình thường.

Dưới tình huống không tiêu hao thể lực quá nhiều, cũng không cho Lý Đằng có cơ hội thở dốc.

Hắn cũng không tin, một người bình thường trải qua huấn luyện như hắn, thể lực lại yếu hơn một kẻ tàn tật thọt chân?

Sau khi qua một vòng tấn công bình thường, quả nhiên thể lực Lý Đằng càng ngày càng không được, há mồm thở dốc, sắc mặt trắng bệch.

Dựa theo kinh nghiệm của Khoái Quyền A Bưu, tình huống hiện tại của Lý Đằng, chỉ sợ là thể lực đã tiêu hao 8 phần mười rồi đi?

Khoái Quyền A Bưu cảm giác thể lực của mình chỉ tiêu hao non nửa.

Cái tên tật nguyền này có thể trốn sao? Chỉ cần đối phương mệt chết, để xem hắn còn trốn thế nào!

Sau khi quyết định chiến thuật, Khoái Quyền A Bưu không chút hoang mang mà tiếp tục tấn công Lý Đằng.

Mặc dù Lý Đằng vẫn luôn không đánh trả, nhưng Khoái Quyền A Bưu cũng không có buông lỏng cảnh giác, mỗi lần tấn công hắn cũng chẳng dùng hết sức, để tránh bị Lý Đằng thừa cơ đánh lén.

Dựa vào tiêu hao thể lực chiến thắng đối thủ, hà tất phải mạo hiểm tấn công?

Thoạt nhìn cái tên bại não này vẫn có chút công phu, chiến thuật của hắn chính là giả bộ yếu thế hòng lừa người, sau đó tùy thời phản công.

Không thể bị vẻ yếu kém của hắn mê hoặc, nếu không sẽ có kết cục giống gã sinh viên ở trận đầu, bị hắn quay xe giết ngược.

Mắt thấy thể lực Lý Đằng càng ngày càng yếu, sơ hở càng ngày càng nhiều, rốt cuộc Khoái Quyền A Bưu đã hết nhịn nổi, tung ra một trận bão quyền vào mặt Lý Đằng, muốn nhanh chóng kết thúc trận đấu.

Quả nhiên Lý Đằng không đủ sức né được trận bão quyền này, trong lúc tránh né không cẩn thận té sấp mặt.

“KO !”

“Nhanh! Đập chết hắn!”

“Kết thúc trận đấu đi! “

Khán giả dưới đài càng hò hét điên cuồng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...