Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 792: Chương 792: Thể Năng (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trên sân đấu trở nên yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều đang đợi, mong đợi cái chết của Lý Đằng, là bị đối thủ đánh chết ra sao.

Là một quyền nốc ao, hay là một tổ hợp quyền cước, hoặc là sau khi ngã xuống bị dẫm chết các loại.

“Có lẽ hắn nên trực tiếp nhận thua? Sẽ không bị đánh chết.” Một gã trẻ tuổi vừa mới đi xem hắc quyền mở miệng nói, người bạn bên cạnh hắn đã xem qua 10 trận hắc quyền.

“Nào có đơn giản như vậy? Bọn hắn ký hợp đồng, không thể trực tiếp nhận thua, cho dù hắn trực tiếp nhận thua, trọng tài cũng không đồng ý, đối thủ vẫn có thể ra tay giết người.” Gã đồng bạn bên cạnh lắc đầu nói.

“Một gã đáng thương.” Người trẻ tuổi cảm thán.

“Cậu cho rằng hắn đáng thương? Có thể tất cả chuyện kể của hắn đều là thêu dệt ra? Mấy người tham gia gameshow đài truyền hình, có ai là nói thật không?” Gã đồng bạn nói bằng một câu đầy khinh bỉ.

“Bị đánh chết tươi…! Tôi nói đáng thương là cái này.”

“Đó cũng là hắn tự tìm, ai bảo hắn tới đây đánh hắc quyền ? Vừa rồi không có ai ép buộc hắn.”

……

Khoái Quyền A Bưu từng bước một áp sát Lý Đằng.

“Chờ một chút, có thể cho tôi nói mấy câu không?” Năng lực nói chuyện của Lý Đằng khôi phục rất nhanh, hiện tại đã có thể nói rõ ràng.

“Nói.” Khoái Quyền A Bưu ngừng lại tại chỗ, hắn biết rõ đối phương muốn cầu xin hắn, cho nên muốn hưởng thụ một phen cảm giác nắm giữ sống chết của người khác.

“Tôi biết có người ra tiền cho anh lấy mạng tôi, hiện tại tôi cho anh một cơ hội, chủ động đầu hàng trận thi đấu này, bằng không thì anh khó gánh nổi hậu quả.” Lý Đằng cũng không có cầu xin tha thứ, mà là cảnh cáo Khoái Quyền A Bưu vài câu.

Khoái Quyền A Bưu có chút bất ngờ liếc nhìn Lý Đằng……Cái kịch bản này tựa hồ không đúng lắm…?

“Hậu quả giết chết cậu, cũng không cần tôi tự gánh chịu, tất cả đều do ban tổ chức gánh vác.” Khoái Quyền A Bưu cười lạnh một tiếng.

“Có vẻ như anh muốn đi chầu trời? Xảy ra chuyện gì cũng đừng trách tôi.” Lý Đằng tiếp tục cho Khoái Quyền A Bưu một cơ hội.

“Ha ha ha ha……Sắp chết đến nơi còn nói nhảm nhiều như vậy! Tiếp chiêu chịu chết đi! ” Khoái Quyền A Bưu mất bình tĩnh lao tới.

Lý Đằng thở dài một hơi.

Người này muốn chết, hắn cũng chỉ có thể tác thành.

Trận thi đấu trước đó, hắn nào có sử dụng chiến thuật cố ý yếu thế để lật bàn đâu chứ…?

Lúc thi đấu trận đầu tiên, chỉ là hắn đang làm quen sàn đấu, tiến hành tập thể dục.

Ngay cả 10% công lực cũng chưa dùng đến…!

Lý Đằng nhảy qua bên cạnh tránh thoát một đấm của Khoái Quyền A Bưu.

Khoái Quyền A Bưu rất có kinh nghiệm, lập tức bồi thêm một đấm ngay vị trí Lý Đằng tránh né.

Nhưng tựa hồ Lý Đằng đã sớm đoán trước, đầu khẽ nhếch qua một bên tránh được một đấm cực nhanh của A Bưu.

A Bưu không ngờ đòn tấn công của mình bị hụt, không khỏi có chút tức giận, hai cái nắm đấm vung vẫy như gió lốc bổ nhào tới Lý Đằng.

Đây cũng kỹ năng ra quyền thành danh của hắn, ở trong thực chiến, một khi đối thủ rơi vào thế yếu, sẽ rất khó tránh né vô số cú đấm như bão táp của hắn.

Lý Đằng đâu giống với người khác, theo Khoái Quyền A Bưu suy đoán, căn bản không cần chờ Lý Đằng rơi vào thế yếu, Lý Đằng vẫn luôn ở thế yếu đi!

Cho nên, hắn vừa mở màn đã là một trận bão quyền.

Mục tiêu là nhắm vào nửa phần đầu của Lý Đằng.

Khoái Quyền A Bưu biết rõ, chỉ cần hắn có thể đánh trúng một quyền, thì trận thi đấu này sẽ kết thúc.

Lý Đằng né tránh rất chật vật, tựa hồ mỗi một quyền hắn cũng khó tránh thoát, nhưng thời khắc quyết định lại lệch một vài milimet.

Điều này khiến cho Khoái Quyền A Bưu có loại ảo giác “tôi sắp đánh trúng hắn rồi, chỉ thêm một đấm là kết thúc”.

Sau đó Khoái Quyền A Bưu dừng lại trận bão quyền đầu tiên, lại sử dụng ra một trận bão quyền thứ hai, đánh cho Lý Đằng càng thêm chật vật.

Thế nhưng, sau khi đánh xong trận bão quyền thứ hai, hắn vẫn chưa chạm được vào người Lý Đằng!

Dưới đài truyền đến từng la ó.

Đặc biệt là đám khán giả đặt cược trên người Khoái Quyền A Bưu, cho rằng trận đấu này vốn là kết quả nghiêng về một bên, vừa mở màn là có thể chấm dứt chiến đấu, không nghĩ tới Khoái Quyền A Bưu ra chiêu như gió rung chớp giật, thế mà không thể đánh trúng Lý Đằng, thậm chí ngay cả cơ thể Lý Đằng cũng không chạm vào được.

Kết quả này cũng quá xấu hổ đi?

Đối thủ chính là một người tàn tật…!

Đừng nói là bị lật kèo?

Mặc dù một nghìn tệ chẳng là cái đinh gì với người xem, nhưng đối với một vài người bình thường yêu tiền như mạng mà nói, vẫn có chút đau lòng.

Trận này nắm chắc như vậy cũng có thể thua?

Khoái Quyền A Bưu nghe thấy đám người dưới đài la ó liền có chút nổi giận.

Gã tàn tật này cũng giỏi né quá đi?

Đánh như vậy mà cũng không trúng?

Nhìn thấy Lý Đằng không hề có sức hoàn thủ, hơn nữa cũng thở hồng hộc, Khoái Quyền A Bưu cảm giác bản thân tung thêm một đợt bão quyền, khẳng định có thể đánh chết tên quái vật nửa đầu này.

Vì vậy Khoái Quyền A Bưu lại tung một trận bão quyền về phía Lý Đằng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...