Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 790: Chương 790: Trả Thù (3)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Giúp tôi lấy tất cả thù lao trận trước đặt cược tôi thắng trong trận này.” Lý Đằng dùng bảng viết mấy câu dặn dò người liên lạc.

“Nếu như anh bị đánh chết, chẳng phải sẽ trắng tay? Tôi còn muốn lấy số tiền anh nhận được chuyển vào tài khoản, cho vợ của anh nhận lấy.” Người liên lạc nóng nảy hỏi lại.

“Đương nhiên nếu tôi chết rồi thì thôi đi, nhưng nếu như tôi sống sót rời khỏi lồng, đặt cược lên người, tốt xấu gì có thể được một khoản nhỏ. ” Lý Đằng dùng tấm bảng trả lời.

“Tùy anh, dù sao cũng do tôi dẫn anh tới đây.” Người liên lạc đồng ý. Nói theo một ý nghĩa nào đó, hắn xem như người đại diện của Lý Đằng, những chuyện này hắn thay Lý Đằng làm là được rồi.

“Cảm ơn.” Trong mồm Lý Đằng đột nhiên phát ra hai chữ, nói được rất mơ hồ.

“Anh vừa mới nói chuyện?” Người liên lạc có chút kỳ quái mà nhìn thấy Lý Đằng.

“Tôi……Tôi dường như……” Trong mồm Lý Đằng lại lầm bầm mấy chữ, vẫn là mơ hồ không rõ, nhưng gần như có thể phân biệt hắn muốn nói gì.

“Ha ha, chúc mừng anh rõ ràng khôi phục năng lực nói chuyện.” Người liên lạc cũng không biết rõ vì sao Lý Đằng không thể nói chuyện, và tại sao lúc này đột nhiên nói được.”

“Dường như có thể nói……Ừ, cứ làm theo lời tôi.” Lý Đằng xem chừng tất cả là do đạo diễn ban tặng.

Ban thưởng hắn bởi vì không bị 500 vạn kia mua chuộc, kiên quyết giữ vững tình yêu các loại.

Căn cứ theo kinh nghiệm của Lý Đằng, cách chơi của đạo diễn mặc dù quái dị, nhưng nếu như Lý Đằng làm việc tốt, không làm tra nam, thì có thể nhận được ban thưởng, nhưng làm chuyện ác, làm chuyện tra nam, thì có thể bị trừng phạt bổ sung.

Cái này mở miệng nói chuyện, xem như phần thưởng nhỏ cho hắn.

Ngược lại dễ dàng hơn nhiều, không cần mỗi khi muốn nói chuyện phải dùng đến tấm bảng gõ chữ.

“Được rồi, anh đi đi, tôi sẽ giúp anh lo liệu mọi thứ, nếu như anh chết, tôi cũng sẽ cố gắng giúp vợ anh tranh thủ một ít phí mai táng, bất quá cũng đừng kỳ vọng quá cao, tiền ở chỗ này cũng chẳng dễ lấy như vậy.” Người liên lạc nhìn thấy thời gian gần đến, thúc dục Lý Đằng vài câu.

“Cảm ơn.” Lý Đằng nói chuyện càng ngày càng rõ ràng.

……

“Một người muốn tìm chết, cũng không có ai ngăn được…!” Người liên lạc thương hại liếc nhìn Lý Đằng đi về phía võ đài chụp lồng, không khỏi than thở một tiếng.

“Tên sinh viên trước đó không thể nào ra quyền nhanh bằng Khoái Quyền A Bưu, Khoái Quyền A Bưu không chỉ ra quyền nhanh, hơn nữa sức lực cũng rất mạnh, mấy trận trước đều là đánh vào đầu đối thủ kết thúc trận đấu, thế nhưng một vài quyền thủ kia đều là người bình thường, ăn trọng một quyền cũng không có việc gì, nhưng hắn chỉ có nửa bộ não, chỉ trúng một quyền là vỡ sọ.” Người liên lạc tiếp tục thở dài.

Dù sao Lý Đằng cũng do bọn hắn dẫn tới, cứ chết như vậy thật sự đáng tiếc.

Người liên lạc rất phiền muộn khi Lý Đằng từ chối 500 vạn của phú bà, nhưng chuyện đã đến một bước này, nói cái gì đều không có ý nghĩa.

Nhìn vận khí của hắn đi, xem có thể thoát khỏi lồng giam hay không.

Nếu như đối thủ của hắn là người khác thì vẫn còn một tia cơ hội, thế nhưng gặp Khoái Quyền A Bưu, tên này nhân phẩm quá kém, vì tiền của phú bà nhất định sẽ đánh Lý Đằng tới chết.

Khoái Quyền A Bưu theo học chính là quyền thái, đã từng đánh hắc quyền một thời gian ngắn ở Thái Lan, ra tay ngoan độc, người bình thường làm đối thủ của hắn đều bị thương nặng, chớ nói chi là Lý Đằng chỉ có nửa bộ não.

Lý Đằng cùng Khoái Quyền A Bưu bước vào bên trong lồng sắt, cửa lồng hai bên mở ra, hai người có thể bước vào võ đài trong lồng, sau khi đi vào sẽ không còn quy tắc nào, chính là điên cuồng đánh nhau, thẳng đến khi trọng tài hô ngừng mới thôi.

Trọng tài không nằm trong lồng sắt, nếu như trong lồng xảy ra chuyện gì, cũng có không ngăn cản kịp thời.

Võ đài chụp lồng, khiến cho hơn hai trăm người xem cảm thấy xúc động.

Đầu tiên vẫn do người dẫn chương trình phỏng vấn hai vị quyền thủ.

Người dẫn chương trình phỏng vấn Lý Đằng trước.

“Xin hỏi anh có muốn nói gì với đối thủ của mình hay không?” Người dẫn chương trình đưa tấm bảng tới gần lồng sắt, để cho Lý Đằng thò tay ra viết chữ.

“Có thể thả tôi ra ngoài không? Tôi không muốn đánh trận này…! Tôi biết có người mua chuộc hắn đánh tôi tới chết…! Các người biết rõ đấy, cơ thể vợ tôi không tốt, còn đang mang thai, nếu như tôi không còn, một mình nàng rất khó sống sót…! ” Lý Đằng lại mở miệng nói vấp, cũng không sử dụng tấm bảng.

Mặc dù hắn nói không rõ lắm, nhưng hiện trường vẫn có thể miễn cưỡng nghe được.

Người dẫn chương trình đứng kế bên, còn giúp Lý Đằng tiến hành phiên dịch.

Sau khi người xem toàn trường nghe Lý Đằng nói, bạo phát ra một tràng cười vang.

Bên trong sàn đấu hắc quyền, cho tới bây giờ đều không có thương hại, nếu quyền thủ tự nhận là kẻ yếu, cầu xin tha thứ các loại, sẽ chỉ làm người khinh bỉ, sau khi đánh nhau, người xem cũng sẽ có xu hướng kêu gào đối thủ đánh chết hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...