Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 775: Chương 775: Mất Liên Lạc (2)
Nàng tìm được điện thoại mới mà Lý Đằng mua cho mình.
Bấm gọi số điện thoại của Lý Đằng.
Người nghe không phải Lý Đằng, là một giọng nói xa lạ.
“Cô là người nhà của hắn ư? “
“À không……mà xem như thế đi……”
“Đến cùng có phải hay không? “
“Phải…… nhưng mà hắn bị sao vậy? Tại sao không nghe điện thoại? “
“Chuyện là như vầy, được rồi, cô vẫn đến bệnh viện một chuyến, bệnh viện nhân dân, sau đó gọi điện cho tôi, tôi sẽ tiếp cô.”
“Tôi……tôi không tiện đi lại, đến cùng là anh ta xảy ra chuyện gì? “
“Cô có phải là người nhà của hắn không? Nếu như phải, tranh thủ tới gặp mặt hắn lần cuối, hiện tại tôi bề bộn nhiều việc, còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, có chuyện gì cô cứ tới nơi rồi tính tiếp.” Bên kia nói xong liền cúp điện thoại.
“Này! Đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tôi là người tàn tật đó! Muốn tôi đi tới đó thế nào…?” Thẩm Mộng Anh kêu to.
Nhưng điện thoại bên kia đã cúp.
Thẩm Mộng Anh lại bấm gọi, thế nhưng đã không ai bắt máy.
Thẩm Mộng Anh rất gấp, cắn răng đứng dậy lần nữa.
Không nghĩ tới lần này thật đúng đứng được.
Nhưng đi được hai bước lại té ra đất.
Nửa giờ sau, Thẩm Mộng Anh vịn tường, cơ bản có thể bước đi loạng choạng.
Nàng rời khỏi phòng thuê, từng bước một đi xuống lầu, đi tới bên đường, thò tay bắt taxi.
Rốt cuộc nàng đã thành công đi tới bệnh viện nhân dân.
Gặp được người cầm điện thoại, là một gã bác sĩ.
“Vẫn còn cấp cứu, nghe nói là vật rơi từ không trung, đập vỡ nửa đầu, cô là người thân mà nói, trước tiên nộp phí giải phẫu. Dự tính giá trên hai mươi vạn, chưa tính phí trị liệu sau đó.” Bác sĩ nói với Thẩm Mộng Anh.
Cầm lấy tài khoản ngân hàng Lý Đằng nộp tiền, rốt cục Lý Đằng có thể giải phẫu.
Có thể cứu sống hay không thì chưa biết.
Bác sĩ cũng không dám cam đoan.
Dù sao bị thương nặng như vậy.
Đổi thành người khác có thể đã chết ngay tại chỗ.
Lý Đằng còn chưa có chết, ở trong mắt bác sĩ đã chính là kỳ tích.
Thẩm Mộng Anh lại đi tìm cảnh sát.
Trằn trọc nhiều phen, rốt cục mới thấy được băng video trước lúc Lý Đằng bị tai nạn.
Hắn rời khỏi siêu thị.
Có một chậu hoa từ trên toà nhà rót xuống.
Lý Đằng vừa ra cửa đã nhìn lên không trung.
Phát hiện có chậu hoa rơi xuống, hắn lập tức tung người nhảy về trước.
Rất may mắn mà tránh thoát chậu hoa đập đầu.
Nhưng hắn vẫn rất quỷ dị, đầu đầy máu tươi ngã trên mặt đất.
Rơi trúng hắn không phải chậu hoa, mà là nửa khối gạch cũ từ phía xa bay tới.
Cảnh sát cũng tua chậm đoạn video.
Rốt cuộc tìm ra chỗ ném ra cục gạch này.
Là một kẻ lang thang ở phố đối diện ném tới.
Công bằng mà nói, đúng lúc nện trúng Lý Đằng vừa né được chậu hoa trên đầu.
Kẻ lang thang là một bệnh nhân tâm thần.
Không có thân phận, tìm không thấy người nhà.
Nếu như Lý Đằng không tránh chậu hoa kia, thì cũng không bị cục gạch đập trúng.
Nếu như bị chậu hoa đập trúng, hắn có thể tìm chủ nhân chậu hoa bắt đền.
Nhưng hiện tại hắn chỉ có thể bắt đền kẻ lang thang kia.
Kẻ lang thang bị tâm thần hiển nhiên cũng không xu dính túi.
Cho nên hiện tại Lý Đằng giống với Thẩm Mộng Anh lúc trước.
Chỉ có thể tự mình bỏ tiền túi chữa trị.
Thẩm Mộng Anh cảm thấy một trận mê muội.
Lý Đằng bị thương tuyệt không phải ngẫu nhiên.
Đây là do kịch bản sắp đặt.
Đạo diễn quá ác độc, lại sắp đặt tình tiết ác nhân thất đức như vậy.
Lần này đang nói cho bọn hắn biết, dù sao kịch bản lần này chỉ có một con đường chết ư?
……
Ba tháng sau.
Lý Đằng xuất viện.
Không phải là bởi vì bệnh của hắn chữa khỏi.
Mà là bởi vì không có tiền, bị bệnh viện đuổi ra ngoài.
Bởi vì não trái của hắn tổn thương nghiêm trọng, hoàn toàn bị cắt bỏ mất.
Nửa não phải của hắn may mắn cứu được, cho nên mới giữ lại.
Tay chân bên phải của hắn mất khống chế, xem như bị liệt nửa người.
Hắn đánh mất khả năng nói chuyện.
Hắn chỉ có thể cử động nửa người trái.
Bác sĩ nói hắn có thể còn sống chính là một kỳ tích.
Tiền chữa trị sau đó có thể lên tới vài chục đến trăm vạn.
Nhưng trong tài khoản ngân hàng của hắn đã hết tiền.
Thảm nhất còn không phải chuyện này.
Thẩm Mộng Anh cũng gần như có thể nói là một người tàn tật, căn bản không có năng lực làm việc gì.
Phòng thuê cũng không có tiền trả mà bị đuổi ra ngoài.
Nàng lấy xe đẩy tay kéo Lý Đằng từ trong bệnh viện ra ngoài.
Đẩy tới gần công viên.
Sau đó hai người bốn mắt nhìn nhau.
“Hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Thẩm Mộng Anh rất tuyệt vọng mà nhìn Lý Đằng.
Lý Đằng không thể nói chuyện, hắn chỉ chỉ xuống mặt đất.
“Anh muốn nói cái gì?” Thẩm Mộng Anh chẳng hiểu gì ráo.
Sắc mặt Lý Đằng rất khó coi, chỉ vào mặt đất bên cạnh.
Thẩm Mộng Anh nhìn xuống đất hồi lâu, ngoại trừ một ít đá vụn cùng một ít cỏ dại, nàng thật sự không tìm được thứ gì khác.
Thẩm Mộng Anh vỗ đầu, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nàng vội vàng lấy điện thoại di động mở ứng dụng viết tay đưa tới trước mặt Lý Đằng.
Lý Đằng có chút khó khăn viết ra một chữ.
Cộng thêm một dấu chấm than.
“Mẹ nó!”
Một chữ cái rất thông thường, vô thanh thắng hữu thanh, biểu đạt toàn bộ tâm tình lúc này của hắn.
Nhìn thấy cái chữ này, Thẩm Mộng Anh cũng thở dài.
Kỳ thật đối với những diễn viên như bọn họ mà nói, khó khăn nhất không phải các loại phim kịnh dị, các loại phim ma, các loại bom tấn tận thế.
Mà là cuộc sống thực tế khốn nạn này…!