Đang đọc truyện

Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)

Chương 774: Chương 774: Mất Liên Lạc (1)

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Tại sao kịch bản lần này lại kéo dài như vậy? Nhiệm vụ kịch bản là cái gì? ” Thẩm Mộng Anh rất thống khổ hỏi thăm Lý Đằng.

Ba tháng này nàng vẫn nằm trên giường bệnh, bởi vì sinh hoạt không thể tự lo liệu, Lý Đằng còn tuyển một hộ lý chăm sóc nàng.

Hộ lý là phụ nữ trung niên, có chút dữ dằn, trước mặt Lý Đằng thì tươi cười, thái độ sau lưng nàng thì không tốt, nàng không muốn Lý Đằng phiền phức, cho nên âm thầm chịu đựng.

Vốn là muốn chịu đựng vài ngày, chờ nhiệm vụ phát động là được rồi.

Không nghĩ tới lần này chịu đựng hơn ba tháng.

“Ba tháng tính toán cái gì? Trước kia mấy kịch bản tôi trải qua đều là cả đời người, lại nói tiếp tôi đã sống qua mấy đời người.” Lý Đằng lộ vẻ mặt không sao cả.

“Tôi không đi được, thời gian này đúng là sống không bằng chết. ” Thẩm Mộng Anh rời khỏi phòng bệnh, trở lại chỗ Lý Đằng, lúc rời khỏi phòng bệnh, nàng kiên quyết sa thải hộ lý, hiện tại có chút bất tiện.

Cũng không thể để Lý Đằng chăm sóc nàng?

“Bác sĩ nói cơ thể cô đã khôi phục, đứng không nổi có thể là vấn đề tâm lý, tôi sẽ giúp cô tiến hành vật lý trị liệu, có chuyện gì không làm được thì bảo tôi một tiếng, tôi tới giúp cô.” Lý Đằng giải thích cho Thẩm Mộng Anh.

“Thế nhưng mà……” Thẩm Mộng Anh cảm giác có chút bất tiện.

Nàng là một cô gái, có một số việc không thể nhờ Lý Đằng làm giúp.

“Cô đừng suy nghĩ nhiều, nói thiệt cho cô biết, là tôi kéo cô đến thành phố điện ảnh, cô xem như là diễn viên duy nhất dưới tay tôi, đương nhiên là tôi sẽ phụ trách chăm sóc cô.” Lý Đằng tựa hồ nhìn ra Thẩm Mộng Anh đang lo lắng cái gì.

“A…?” Thẩm Mộng Anh có chút sững sờ.

“Có một số việc theo như quy tắc không thể nói cho cô, bất quá tôi cũng không biết cụ thể quy tắc này thế nào, nói cho cô một chút bí mật cũng chẳng hề gì……”

Lý Đằng kể lại lúc hắn làm đạo diễn, quá trình làm thế nào lựa chọn Thẩm Mộng Anh nói cho nàng một lượt.

“Tôi chết đi, cho nên bị kéo vào thành phố điện ảnh ư? Là anh giúp tôi sống lại? ” Thẩm Mộng Anh rất là hoang mang.

“Không sai biệt lắm chính là như vậy, mỗi người diễn viên chúng ta bị kéo vào thành phố điện ảnh, đều phải trải qua những chuyện này.” Lý Đằng nhẹ gật đầu.

“Là anh nhét tôi vào thuyền nhỏ ? Còn giám sát toàn bộ quá trình?” Thẩm Mộng Anh cảm giác khó mà tưởng tượng.

“Đúng vậy, cô ở trước màn hình máy tính của tôi, tùy tiện kéo xa hoặc gần, có thể quan sát toàn bộ góc chết của cô.” Lý Đằng nhẹ gật đầu.

“A………” Thẩm Mộng Anh càng thêm xấu hổ.

Lúc ở trên thuyền, nàng còn tưởng rằng chỉ có một mình, làm chuyện gì cũng sẽ không có ai biết.

Không nghĩ tới thế mà Lý Đằng có thể quan sát nàng 360 độ, không một góc chết.

Đây cũng khiến cho người ta quá xấu hổ.

“Cho nên tôi chăm sóc cô, cô cũng không cần có gánh nặng tâm lý, cô chẳng có gì là bí mật đối với tôi.” Lý Đằng cười nói.

Kỳ thật vừa rồi hắn chưa nói, mặc dù quan sát trên máy tính là 360 độ không góc chết, thế nhưng mấy chỗ nhạy cảm sẽ bị làm mờ.

Thẩm Mộng Anh không có lên tiếng, không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Trụ sở công an vẫn tra không ra thân phận của cô, bọn hắn để cho tôi tạm thời giám hộ cô, mỗi tuần còn phải báo cáo tình huống của cô, nếu như không được tôi sẽ nhận cô làm con gái nuôi. Tôi đã sống mấy trăm tuổi, cũng không tính là chiếm lợi từ cô.” Lý Đằng lại bổ sung vài câu.

Thẩm Mộng Anh rất là bất đắc dĩ, nàng không có tâm tình đùa giỡn.

Nàng còn muốn tích lũy đủ điểm rời khỏi chỗ quỷ quái này, trở lại chỗ thế giới cha mẹ.

Hiện tại thế giới của nàng tựa hồ có chút sụp đổ, làm cho nàng không biết nên tiếp tục thế nào.

“Cái khác tôi không dám nói, nếu như cô có thể tiếp tục kiên trì, sớm muộn có một ngày cô sẽ đoàn tụ cùng người nhà, sẽ bù đắp tất cả tiếc nuối của cô.” Lý Đằng tựa hồ đoán được Thẩm Mộng Anh đang suy nghĩ gì.

“Thật vậy chăng?” Rốt cuộc trong mắt Thẩm Mộng Anh loé lên một tia sáng.

“Đương nhiên, tôi cũng đã từng đoàn tụ cùng cha mẹ, thậm chí đền bù một vài tiếc nuối. ” Lý Đằng gật đầu rất chắc chắn.

“Được rồi, tôi tin tưởng anh, tôi sẽ kiên trì. ” Thẩm Mộng Anh đã lấy lại niềm tin.

“Cần đồ dùng gì sinh hoạt không? Liệt kê cho tôi một danh sách, tôi vừa khéo muốn đi siêu thị mua sắm.” Lý Đằng đứng dậy.

Đúng là Thẩm Mộng Anh cần một ít đồ dùng sinh hoạt, vì vậy ghi cho Lý Đằng một danh sách.

“Đây là hợp đồng tiền thuê nhà, chìa khóa nhà cửa, chi phiếu, mật mã, còn có một điện thoại mới, bên trong có mã số của tôi, Tôi đặt trong một cái túi, nếu như tôi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, dựa vào những vật này cô vẫn có thể sống tiếp.” Trước khi ra ngoài Lý Đằng giao cho Thẩm Mộng Anh một cái túi.

“Ngoài ý muốn?”

“Chuyện ngoài ý muốn trong tương lai, cô vĩnh viễn sẽ không đoán trước được.” Lý Đằng để lại một câu ý vị sâu xa, quay người rời đi.

Tên gọi kịch bản là “chỉ còn đường chết”, Thẩm Mộng Anh gặp phải chuyện bất ngờ khẳng định không phải duy nhất.

Tự Lý Đằng cũng có dự cảm chẳng lành.

……

Sau khi Lý Đằng rời khỏi, Thẩm Mộng Anh cố gắng muốn đứng dậy khỏi xe lăn, nhưng nàng vẫn ngã xuống.

Nàng cắn răng lại muốn đứng dậy, nhưng cuối cùng đều chấm dứt bằng thất bại.

Đã trôi qua vài tiếng, trời chậm rãi tối đen.

Nhưng Lý Đằng vẫn chưa về.

Lý Đằng không trở lại, Thẩm Mộng Anh muốn đi vệ sinh cũng là vấn đề.

Lại qua một giờ, trời đã tối đen.

Lý Đằng vẫn chưa trở về, cũng không có gọi điện thoại. Thẩm Mộng Anh cảm giác ngày càng bất thường.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...