Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 761: Chương 761: Xe Đặc Biệt (2)
Lý Đằng không chút do dự, cũng không giảm tốc độ, ngay lúc còn cách lan can sân thượng khoảng 2 mét, hắn tung người nhảy lên lan can, một chân nhún mạnh lên lan can, mượn nhờ sức bậc này giúp cơ thể bay vọt khoảng 7, 8 mét xuyên qua con phố, rơi vào trên nóc dãy nhà trệt đối diện.
Hối hả nhìn bốn phía một vòng, Lý Đằng lại tiếp tục tung người nhảy cao, thả mình xuống một gốc cây lớn bên cạnh ngôi nhà, ôm lấy nhánh cây ổn dịnh thân hình.
Toà nhà cao tầng trước đó hắn bị tra hỏi, lúc này đã sụp đổ ầm ầm, trên mặt đất bốc lên một đống bụi mịn, giống như ngày tận thế.
Mấy toà nhà xung quanh cũng bị chấn động và hư hỏng, nhưng không có toà nhà nào khác bị sụp đổ.
Có vẻ như chất lượng của toà nhà kia có vấn đề?
Chẳng lẽ là công trình bã đậu?
Rất nhanh đã có kết quả.
Không phải vấn đề chất lượng toà nhà kia.
Mà là cái toà nhà kia nằm ngay trung tâm động đất, hơn nữa động đất lần này, là do phía dưới mặt đất xuất hiện một đợt chấn động quỷ dị xung kích thẳng lên mặt đất.
Dưới tình huống bị cổ sức mạnh quỷ dị này trùng kích, đừng nói toà nhà này chỉ là cao ốc bình thường, cho dù là một pháo đài bằng đá cứng rắn, chỉ sợ cũng rất khó trụ vững.
“Động đất này chính là nhằm vào mình đây mà!” Lý Đằng nhìn tin tức mà than thở.
Đạo diễn vì muốn giết chết hắn trong thế giới kịch bản này, đã không từ thủ đoạn.
Nếu như không phải giọng nói kia nhắc nhở hắn, thì lúc này hắn đã bị đống phế tích kia đè nát, trở thành một cỗ thi thể.
Một người dù mạnh mẽ thế nào, dù sao vẫn là cơ thể người phàm, dưới tình huống không được báo trước, nếu dưới toà cao ốc là vị trí trung tâm động đất, cao ốc bị sụp đổ thành một đống gạch vụn, rất khó còn sống.
Có một bản tin càng khiến cho Lý Đằng cảm giác bất ổn.
Theo như tin tức trên phương tiện truyền thông, nói toà nhà bị sụp đổ trong trung tâm động đất, bởi vì toà nhà sụp đổ quá nhanh, tạm thời không có phát hiện người sống sót.
Đây là vì âm thầm xử lý dọn sạch đít cho hắn sao?
Theo như lời hai gã nhân viên tra hỏi hắn, bốn phía toà nhà có rất nhiều flycam, còn bố trí nhân viên mặc thường phục tuần tra, những chiếc flycam này không có khả năng bỏ sót hình ảnh của hắn.
Dưới loại tình huống này, trên tin tức còn công bố không ai sống sót.
Nếu như không ai còn sống, tự nhiên Lý Đằng sẽ xuất hiện trong danh sách người chết.
Ý vị này là gì?
Có nghĩa là hắn sẽ bị diệt khẩu!
Tại sao phải bị diệt khẩu?
Bởi vì tồn tại của hắn, đã tạo thành uy hiếp rất lớn đối với xã hội này, đối đám người vô tội bọn họ.
Đổi lại hắn làm người quản lý, so sánh với sự an toàn của toàn bộ nhân loại, cùng với mạng của ngôi sao tai hoạ này, hắn cũng sẽ lựa chọn số đông.
Hắn chính là một quả bom hẹn giờ, bất cứ lúc nào cũng sẽ giết người vô số.
Đến tột cùng Thế giới kịch bản này muốn nói lên cái gì?
Nói lên hắn ở bên trong kịch bản này nhất định sẽ chết, bất luận dùng cách nào, đều hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Bởi vì “số mệnh an bài”.
Điện thoại Lý Đằng reo vang, là một dãy số xa lạ.
“Vụ án của cậu, hiện tại do tôi làm phụ trách, tôi họ Giang, cậu có thể gọi tôi là thanh tra Giang.” Một giọng nữ xa lạ xuất hiện ở đầu dây bên kia.
“Thanh tra Giang, chào cô.” Lý Đằng cũng không nhiều lời, chờ đối phương nói trước.
“Hai ngày này, bên cạnh cậu xuất hiện rất nhiều án mạng. ” Thanh tra Giang tiếp tục.
“Ừ, không phải tôi làm.” Đương nhiên Lý Đằng muốn rũ bỏ trách nhiệm.
“Tôi muốn hỏi, trước đó đã nhắc tới, có lẽ vài đồng nghiệp của tôi đã nói, từng hỏi qua cậu, bọn hắn cũng bởi vậy mà vứt bỏ tánh mạng của mình, video cậu và họ trò chuyện với nhau tôi đã thấy, cho nên, cũng không cần…nhiều lời. ” Thanh tra Giang tiếp tục.
“Muốn giết tôi diệt khẩu?” Lý Đằng cười khổ.
“Nói gì vậy?”
“Sự có mặt của tôi, đã tạo thành uy hiếp rất lớn cho xã hội, nếu như tôi chết đi, chẳng phải xong hết mọi chuyện ? Các cô cũng không cần phải gặp phiền phức.” Lý Đằng biết rõ nếu hắn không nói mấy câu này, đối phương cũng có thể dự đoán được, không bằng nói thẳng, thăm dò xem ý định của đối phương là gì.
“Chúng tôi sao có thể làm vậy? Cậu cũng không phải hung thủ giết người, mà là một sinh mạng còn sống, bây giờ chúng tôi đang muốn điều tra rõ rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.” Thanh tra Giang phủ nhận lời thăm dò của Lý Đằng.
“Nếu không các cô cho tôi một khoản tiền, sau đó đưa tôi đi nước ngoài, hiện tại nhiều quốc gia căm thù chúng ta như vậy, đưa tôi đi rồi, cho dù tôi chết đi, cũng là làm chuyện có ý nghĩa vì nước vì dân.” Lý Đằng cho thanh tra Giang một đề nghị.
“Ý định của chúng tôi là tạm thời cho cậu đi ra một hoang đảo, bất quá cậu yên tâm, chỗ đó có phòng ở, có các loại đồ dùng sinh hoạt, đồ ăn cũng sẽ thả dù định kỳ.”
“Chúng tôi làm như vậy, không phải hạn chế tự do của cậu, mà là muốn tiếp tục suy nghĩ cách cứu cậu. ” Thanh tra Giang trả lời Lý Đằng.
“Vẫn là cho tôi một khoản tiền, đưa tôi ra nước ngoài đi.” Lý Đằng cảm thấy bị nhốt trên đảo không phải ý hay.
Lỡ như gặp sóng thần, hắn có muốn chạy cũng chẳng thoát.
“Không thể nào làm như vậy được, rất vô đạo đức, môt khi bị người bắt lấy chứng cớ sẽ hủy đi danh dự.” Thanh tra Giang lập tức bác bỏ đề nghị của Lý Đằng.