Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 752: Chương 752: Không Chân Thực (5)
Những sợi tóc này chui từ lỗ hổng trên cánh cửa vào phòng tắm, nhanh chóng tập hợp với vô số tóc dưới nền nhà, lướt qua bồn tắm đánh về phía hai người trong bồn tắm.
Sau đó, đúng là Lý Đằng cùng quản lý Dương liền được trải nghiệm cảm giác vạn tiễn xuyên tâm.
Nỗi đau này sâu tận xương tủy, ngược lại Lý Đằng có thể chịu, nhưng quản lý Dương thì nhịn không được, kêu thảm thiết như xé gan rách ruột.
Rốt cục……
Lý Đằng thở từng ngụm phì phò, đột nhiên mở mắt, ngồi dậy khỏi giường.
Ngồi dậy cùng với hắn, còn có quản lý Dương.
“A… A… A… A………” Quản lý Dương tiếp tục kêu thảm, tựa hồ vẫn đang bị tra tấn.
“Tốt rồi, đã xong ” Lý Đằng an ủi quản lý Dương.
“Đã xong ư? Chúng ta đã tỉnh khỏi giấc mộng kia? Nơi này là thế giới hiện thực ư?” Quản lý Dương rất hoảng sợ mà nhìn quanh bốn phía.
Lý Đằng giữ im lặng.
Trời còn chưa sáng, thời gian là 2 giờ rạng sáng, khả năng rất cao là bọn họ vẫn đang ở trong mộng.
“Tôi sẽ không chết ở trong ác mộng?” Quản lý Dương cực kỳ lo lắng, ngày hôm qua nàng bị quỷ đòi mạng truy sát cả ngày, bây giờ là đuổi giết nàng từ trong mộng ư?
“Nếu như chết trong ác mộng, vừa rồi cô cũng đã chết, hiện tại cô có thể tỉnh lại, chứng tỏ cô sẽ không chết trong ác mộng.” Lý Đằng phân tích vài câu.
“Nơi đây, không thích hợp để chúng ta tiếp tục ở lại, tôi……Tôi nghĩ……Tôi nghĩ rời khỏi nơi này, hay là cậu tới nhà tôi ở đi?” Quản lý Dương nói với Lý Đằng.
Lúc trước nàng theo Lý Đằng về nhà, là muốn Lý Đằng bảo hộ nàng.
Nếu như có thể cùng hắn tiến thêm một bước mà nói, liền kiếm lợi lớn.
Kết quả hắn chẳng động chạm gì nàng.
Hơn nữa trong nhà hắn cũng quá kinh khủng?
Mặc kệ đây có phải ác mộng hay không, quản lý Dương cũng muốn thử rời khỏi.
Lý Đằng biết rõ bọn hiện tại hai người không thoát khỏi đây.
Nhưng quản lý Dương nói như vậy, vậy hắn dẫn theo nàng ta ra ngoài thử.
Dù sao hắn cũng nhàn rỗi chẳng làm gì.
Thật ra thế giới trong mộng cũng rất thú vị, mặc dù toàn mấy phân đoạn hù doạ cũ rích, nhưng thỉnh thoảng vẫn gặp phải hiệu ứng kỹ xảo doạ sợ nhảy dựng, đây cũng là niềm vui thú trong cuộc sống tẻ nhạt của Lý Đằng.
Lý Đằng đi đến cửa sổ phòng ngủ, kéo rèm ra.
Sau đó đẩy cửa sổ thủy tinh ra.
Bên ngoài cửa sổ phòng ngủ không có tường.
Thế mà bên ngoài trời đang mưa.
Mưa bụi theo gió nhẹ bay vào, xối hơi lạnh vào mặt Lý Đằng, phía dưới toà chung cư kiểu cũ cũng giống như bình thường, trong toà nhà đối diện cách đó không xa, luôn luôn có vài gia đình sáng đèn.
Phòng gác cổng gần đó cũng sáng đèn, đường đi bên ngoài tiểu khu cũ kỹ mơ hồ truyền đến tiếng ô tô.
“Chúng ta đã tỉnh lại? ” Quản lý Dương cũng tới bên cửa sổ, đứng ở cạnh Lý Đằng có chút lo lắng hỏi hắn.
“Thay quần áo đi, thay xong gọi tôi một tiếng.” Lý Đằng đi qua, lấy quần áo mình sắp thay ra bước ra phòng ngủ, giúp quản lý Dương đóng lại cửa phòng ngủ, sau đó ở ngoài phòng khách chờ quản lý Dương.
Bốn phía yên tĩnh.
Lý Đằng vừa thay quần áo xong, quản lý Dương còn chưa gọi hắn.
Vì vậy Lý Đằng đi đến nhà tắm, muốn kiểm tra thử xem có phát sinh một màn giống trước đó hay không.
Hết thảy trong phòng vệ sinh đều bình thường.
Vòi nước không có nhỏ nước, tấm gương không có bị nứt, trên mặt đất không có tóc.
Cảm giác giống như đang trở về hiện thực.
Lý Đằng đẩy cửa sổ phòng tắm.
Bên ngoài không phải tường, đồng dạng có mưa bụi từ bên ngoài bay vào.
Đúng vào lúc này, cửa phòng ngủ truyền tới tiếng mở cửa.
Lý Đằng quay đầu nhìn sang, là quản lý Dương thay xong quần áo đi ra.
Lý Đằng cầm chìa khoá trong hộp, ra dấu bảo quản lý Dương đi theo cạnh hắn.
Đưa mắt nhìn qua lỗ chống trộm ra bên ngoài.
Bên ngoài cũng không có cái gì, hết thảy đều rất yên tĩnh, rất bình thường.
Lý Đằng áp tai lên cửa nghe nghóng, cũng không có nghe được âm thanh gì lạ.
Sau đó hắn kéo cửa phòng bước ra ngoài.
Quản lý Dương cẩn thận theo sát sau lưng Lý Đằng, thậm chí còn nắm tay Lý Đằng, tựa hồ giống như lo lắng Lý Đằng đột nhiên vứt bỏ nàng chạy mất.
Nhà Lý Đằng ở tầng 5, hắn dẫn quản lý Dương bước nhanh đi xuống cầu thang.
Một tầng, hai tầng, tầng ba, bốn tầng……
Lý Đằng cảm giác có lẽ bản thân đã xuống mặt đất, nhưng cầu thang vẫn tiếp tục đi xuống.
Lại xuống thêm 2 tầng, Lý Đằng chợt dừng chân.
“Dường như không đúng lắm! Nhà của cậu ở tầng mấy…? ” Quản lý Dương cũng cảm giác được, lúc nàng tới đây, tựa hồ không có leo nhiều cầu thang như vậy.
“Tầng 5.” Lý Đằng đứng cạnh một cánh cửa, sau đó cẩn thận quan sát cửa phòng nhà này.
Lại là cửa phòng nhà hắn!
Không thể nào?
Lý Đằng nhíu mày, hắn kéo quản lý Dương xuống một tầng, sau đó lại quan sát một phen.
Kết quả bên tay trái, chính là cửa phòng nhà hắn!
Lý Đằng móc ra chìa khoá mở cửa phòng, đẩy cửa bật đèn nhìn nhìn, bên trong quả nhiên là nhà hắn.
“Đây là có chuyện gì?” Quản lý Dương cảm thấy nổi da gà.
“Có lẽ chúng ta còn chưa tỉnh lại, vẫn đang ở trong mộng.” Lý Đằng nói cho quản lý Dương một cái tin xấu.
“Chúng ta phải làm gì mới có thể rời khỏi toà nhà này?” Quản lý Dương có chút phát điên.
“Trừ phi……Nhảy xuống dưới. ” Lý Đằng đi đến gần lang can rồi nhìn xuống dưới.