Đang đọc truyện
Chiến Lật Cao Không (Dịch Full)
Chương 751: Chương 751: Không Chân Thực (4)
“A…! “
Quản lý Dương cũng hét lên một tiếng, nhảy giật lùi ra sau.
Vừa rồi có tóc luồn tới chân nàng, đâm xuyên giày của nàng, đâm vào trong ngón chân nàng, khiến cho nàng đau đớn khó chịu.
Lý Đằng cảm giác không đúng, vội vàng kéo cửa sổ phòng tắm, lại phát hiện không biết lúc nào cửa sổ bên ngoài đã biến thành tường lấp kín.
“Thực biết chơi.” Lý Đằng lắc đầu nói.
“Tại sao cửa sổ nhà anh lại biến thành tường kín?” Quản lý Dương rất là hoảng sợ cùng hoang mang.
“Đây là do chúng ta đang mơ, ác mộng mà thôi.” Lý Đằng nhìn tóc đang bò dưới đất, vội vàng nhảy vào trong bồn tắm.
Quản lý Dương cũng nhảy vào bồn tắm.
“Tôi không muốn nằm mộng thế này, có thể tìm ra cách tỉnh lại hay không?” Quản lý Dương nhìn tóc trên mặt đất, cảm giác rất đáng sợ.
“Dựa theo kinh nghiệm của tôi, có thể nhảy từ trên cao xuống để tỉnh lại, nhưng cũng không nhất định, có thể quy luật này cũng không áp dụng cho tất cả kịch bản.” Lý Đằng nói thầm vài câu.
“Cậu nói cái gì?” Quản lý Dương nghe mà chẳng hiểu mô tê gì.
“Không có gì, chỉ cần chết là có thể tỉnh lại.” Lý Đằng nhớ lại cảnh vừa rồi trong mơ, hắn quay đầu lại bị con quỷ kia cắn cho một phát, sau đó liền tỉnh.
Không biết là bị cắn tỉnh, hay là giật mình tỉnh lại.
Nếu như bị sợ có thể tỉnh mà nói, hẳn là quản lý Dương đã tỉnh vài lần rồi?
Nhưng nàng không có.
Xem ra làm tỉnh lại là không thể nào, chỉ có thể nghĩ cách tự sát, sau khi chết mới có thể tỉnh lại.
Sẽ không phải là cạm bẫy gì chứ?
Tóc trên mặt đất cũng không có bò vào bồn tắm, sau khi chúng bò ngoằn nghèo dưới đất, đã bắt đầu chất thành từng đống.
Không biết nguyên nhân có phải là bồn tắm này quá trơn bóng hay không, hay là nguyên nhân nào khác, dù sao chúng không có lập tức bò vào bồn tắm.
Mặc dù như thế, số lượng tóc bò qua khe cửa ngày càng nhiều, tóc trên mặt đất thì chất chồng, sớm muộn gì sẽ cao hơn bồn tắm, khi đó đoán chừng bồn tắm này cũng không cản được chúng.
Một khi đống tóc này chạm vào bọn họ, đoán chừng sẽ điên cuồng mà chui vào thân thể của bọn họ, khiến cho bọn họ cảm nhận nỗi đau vạn tiễn xuyên tâm.
Khi đó liền sống không bằng chết.
Tóc dưới sàn nhà ngày càng nhiều.
Sau khi tóc phủ kín nền nhà, trong sợi tóc chậm rãi chảy ra máu loãng.
Vách tường cũng phát ra tiếng “ken két”, sau đó xuất hiện một ít khe hở.
Trong khe hở cũng chảy ra máu loãng.
Lý Đằng quan sát bốn phía, cũng không có quyết định bước tiếp theo nên làm thế nào.
“Tỉnh…! Tỉnh…! ” Quản lý Dương không ngừng vỗ mặt của mình, những gì xảy ra trước mắt quá kinh khủng! Quá đáng sợ ! Quả thực giống như là bản thân đang ở trong một bộ phim kinh dị.
“Phằng! “
Cửa phòng tắm không biết bị vật gì đập mạnh một cái! Liền giống như có quái vật nào đó muốn xông vào phòng tắm.
Quản lý Dương nhịn không được lại hét lên, nàng cố gắng nhích lại gần Lý Đằng.
“Ầm! “
Tiếng va chạm tiếp tục phát ra.
“Không cần sợ hãi, đây là do quỷ cố tình tạo ra bầu không khí kinh dị.” Lý Đằng đành phải đưa tay ôm lấy quản lý Dương, an ủi nàng vài câu.
“Ầm!”
Tiếng va đập dồn dập, nhưng vẫn không thể phá cửa phòng tắm.
Chẳng qua là cái tiếng “ầm ầm ầm” này, nghe tháy khiến cho da đầu người ta tê dại.
Ở bên trong phim kinh dị, tiếng đập cửa chính là phân đoạn hù doạ không bao giờ lỗi thời.
Con người luôn cần cảm giác an toàn, người ở trong nhà luôn có cảm giác an toàn.
Nhưng nếu như cửa trong nhà bị va chạm kịch liệt, sẽ khiến cho con người mất đi cảm giác an toàn, tâm tình sinh ra sợ hãi.
Phim kịnh dị cũng chính là lợi dụng loại tâm lý này của người xem, tạo thành hiệu quả hù doạ người xem.
Trước khi cửa bị phá, bởi vì không biết là vật gì đang xô cửa, con người sẽ vô cùng sợ hãi, trong đầu suy tưởng các loại cảnh tượng kinh khủng.
Mà một khi cửa bị phá, đồ vật xô cửa xuất hiện, vật kia dù đáng sợ thế nào, hiệu quả hù doạ cũng giảm mạnh.
Hiện tại gặp loại tình huống này, đã thành công dọa sợ quản lý Dương, khiến nàng ta sợ tới mức toàn thân phát run.
Nhưng không hiệu quả gì đối với Lý Đằng.
Lý Đằng chỉ im lặng quan sát, muốn biết rõ lúc này đạo diễn muốn làm cái gì, có manh mối bí mật nào hay không.
“Ầm!”
Lại là một tiếng nặng nề.
Tiếng động trầm đục này, còn kèm theo âm thanh “cót két”.
Ván cửa bị đụng nứt ra!
“Là vật gì…? Nó……Nó……Nó sắp vào rồi! Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Quản lý Dương nhỏ giọng hỏi Lý Đằng.
“Cô không sợ nó, nó sẽ sợ cô, nó thực có can đảm tiến vào, tôi sẽ giết chết nó. ” Lý Đằng bèn an ủi quản lý Dương.
“Nếu như là quỷ thì sao? Ác ma gì đó?” Quản lý Dương cảm giác những gì đang diễn ra, đã không thể dùng lẽ thường để giải thích, cho nên nàng sẽ liên tưởng đến ác ma trong truyền thuyết.
“Nếu như là quỷ hoặc ác ma không thể chiến thắng, chúng ta cứ chờ chết là được rồi, sau khi chết sẽ tỉnh lại từ ác mộng. Nếu như là quỷ hoặc ác ma hung ác, nháy mắt tiến vào giết bọn mình là tốt nhất, tránh cho chúng ta rơi vào đám tóc này sẽ sống không bằng chết.”
Lý Đằng nói xong liền nhìn thấy đám tóc bên ngoài đã cao gần bằng miệng bồn tắm.
Bị những sợi tóc này vạn tiễn xuyên tâm, khẳng định cảm giác rất đau đớn.
“Răng rắc!”
Một tiếng giòn vang, cửa phòng vệ sinh bị phá ra một cái lỗ lớn.
Nhưng cũng không có quỷ, hoặc là ác ma từ trong lỗ chui ra.
Vào, là rất nhiều tóc!
Chúng tràn vào giống như nước lũ!